Minion ngôn tình

Minion ngôn tình 🍌 Minion ngôn tình – Đội quân "mê tình" sẵn sàng phục vụ! 💛 Một chút tinh nghịch, nhiều chút ngọt ngào.

Thế giới của những bộ truyện lãng mạn giúp bạn giữ mãi tâm hồn trẻ thơ. 🍭

[FULL] Nương ta cực kỳ yêu thích cuốn Nữ Giới, một lòng muốn dạy ta trở thành khuôn mẫu của quý nữ.Phụ thân khen ta có n...
28/06/2026

[FULL] Nương ta cực kỳ yêu thích cuốn Nữ Giới, một lòng muốn dạy ta trở thành khuôn mẫu của quý nữ.

Phụ thân khen ta có ngộ tính về binh pháp, nương liền nhốt ta vào lầu thêu.

“Con gái Cố gia không được múa đao vun g th ương, phải học cách giúp chồng dạy con.”

Các huynh thương ta, lén đưa ta ra khỏi phủ, nương liền đánh gãy chân ta, khiến ta phải nằm trên giường suốt ba tháng.

“Quý nữ thế gia phải trinh tĩnh hiền thục. Suốt ngày chạy ra ngoài, làm mất sạch thể diện của Cố gia.”

Sau này, Hoàng đế tuyển chọn quý nữ đi hòa thân, bà ta là người đầu tiên đẩy ta ra ngoài.

“Phân ưu vì nước là vinh quang của Cố gia. Ta muốn con gái Cố gia lưu danh thiên cổ.”

Ta bất đắc dĩ phải đi hòa thân, cuối cùng bị lão Thiền vu có sở thích khác thường hành hạ đến chết. Khi chết, ta mới chỉ hai mươi tuổi.

Trùng sinh trở về thuở nhỏ, ta ôm lấy phụ thân, lớn tiếng hét lên:

“Phụ thân, đệ đệ không phải cốt nh ục của người.”

Nương ta cực kỳ yêu thích cuốn Nữ Giới, một lòng muốn dạy ta trở thành khuôn mẫu của quý nữ.

Phụ thân khen ta có ngộ tính về binh pháp, nương liền nhốt ta vào lầu thêu.

“Con gái Cố gia không được múa đao vun g th ương, phải học cách giúp chồng dạy con.”

Các huynh thương ta, lén đưa ta ra khỏi phủ, nương liền đánh gãy chân ta, khiến ta phải nằm trên giường suốt ba tháng.

“Quý nữ thế gia phải trinh tĩnh hiền thục. Suốt ngày chạy ra ngoài, làm mất sạch thể diện của Cố gia.”

Sau này, Hoàng đế tuyển chọn quý nữ đi hòa thân, bà ta là người đầu tiên đẩy ta ra ngoài.

“Phân ưu vì nước là vinh quang của Cố gia. Ta muốn con gái Cố gia lưu danh thiên cổ.”

Ta bất đắc dĩ phải đi hòa thân, cuối cùng bị lão Thiền vu có sở thích khác thường hành hạ đến chết. Khi chết, ta mới chỉ hai mươi tuổi.

Trùng sinh trở về thuở nhỏ, ta ôm lấy phụ thân, lớn tiếng hét lên:

“Phụ thân, đệ đệ không phải cốt nh ục của người.”

1

“Minh Nguyệt! Con đang nói bậy gì vậy!”

Nương hét lên một tiếng, phong thái đoan trang dịu dàng thường ngày lập tức tan vỡ.

Bà ta bước nhanh tới, vươn tay định kéo ta khỏi lòng phụ thân.

“Là tên nô tài nào dạy con nói những lời hỗn xược như vậy? Hôm nay xem ta có xé nát miệng con không!”

Móng tay bà ta dài mà sắc, bấu vào cánh tay ta, lập tức để lại những vết má u.

Kiếp trước, chính đôi tay này đã đẩy ta vào đị a ng ục vạn kiếp bất phục.

Ta không khóc, thậm chí cũng không né tránh.

[Bản in chống sao chép của Tiểu Hổ bot. Muốn tìm sách hãy chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin cậy, không mắc bẫy!]

Ta chỉ ngẩng đầu, dùng đôi mắt trong veo bình tĩnh nhìn phụ thân.

“Phụ thân, con không nói bậy.”

Đôi mắt phụ thân sâu không thấy đáy.

Ông không nhìn nương, chỉ dùng một tay bảo vệ ta thật chặt, tay còn lại nhẹ nhàng gạt tay bà ta ra.

Giọng ông trầm thấp, mang theo uy nghiêm của người quanh năm ra lệnh:

“Liễu Phù Nguyệt, nàng buông tay trước.”

“Tướng quân!”

Nước mắt nương lập tức rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây. Kết hợp với gương mặt xinh đẹp được chăm sóc kỹ lưỡng ấy, đủ khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải mềm lòng.

“Chẳng lẽ người lại tin lời điên khùng của một đứa trẻ năm tuổi mà nghi ngờ thiếp sao? Thiếp sinh con dưỡng cái cho người, quán xuyến cả một phủ tướng quân rộng lớn, dù không có công lao cũng có khổ lao! Minh Nguyệt nhất định gặp ác mộng, hoặc bị kẻ xấ u xúi giục. Người phải làm chủ cho thiếp!”

Bà ta khóc như hoa lê đẫm mưa, phủ phục trên mặt đất, bờ vai gầy yếu không ngừng run rẩy, tựa như một đóa hoa trắng nhỏ bị cuồng phong bão táp tàn phá.

Phụ thân thích nhất bộ dạng này của bà ta.

Ông thường nói trên người mình đầy sát khí, còn Liễu thị giống như nước trong bình ngọc của Quan Âm Bồ Tát, có thể rửa sạch mùi má u tanh trên người ông.

Nhưng lần này, ông không lập tức đỡ bà ta dậy.

Ông chỉ cúi đầu nhìn ta, ánh mắt sắc bén như đao:

“Minh Nguyệt, nói cho phụ thân biết vì sao con lại nói như vậy?”

Ông không hỏi “có thật hay không”, mà hỏi “vì sao”.

Ta biết cơ hội đã tới.

Ta chìa bàn tay nhỏ bé mũm mĩm, chỉ về phía đệ đệ ba tuổi Cố Minh Triết đang được nhũ mẫu bế ở cách đó không xa.

“Bởi vì ngọc bội của đệ đệ.”

Ta dùng hết sức để giọng mình nghe có vẻ ngây thơ nhưng chắc chắn.

“Giống hệt ngọc bội của biểu cữu Ngô gia.”

2

Biểu cữu Ngô gia là biểu huynh họ xa của Liễu Phù Nguyệt, tên Ngô Thành An.

Hắn ỷ vào tầng quan hệ thân thích này, thường xuyên lui tới phủ tướng quân.

Phụ thân quanh năm không ở nhà, hắn liền trở thành thượng khách của Liễu Phù Nguyệt.

Kiếp trước ta ngu muội, chưa từng cảm thấy có gì không ổn.

Mãi đến sau khi chết, hồn phách phiêu bạt, ta mới tận mắt nhìn thấy bọn họ ngay trước linh đường của ta đã mây mưa điên đảo, ăn mừng cái g*i trong mắt cuối cùng bị nhổ bỏ như thế nào.

Khi ấy Ngô Thành An đắc ý ôm Liễu Phù Nguyệt, nói:

“Phù Nguyệt, nàng cứ yên tâm. Minh Triết có miếng ngọc Kỳ Lân Song Tử gia truyền của ta, sau này nhất định có thể nhận tổ quy tông.”

Ngọc Kỳ Lân Song Tử có một đôi.

Một miếng ở trên người Ngô Thành An, miếng còn lại lúc này đang đeo trên cổ “đệ đệ” Cố Minh Triết của ta.

Ta vừa nói xong, tiếng khóc của Liễu Phù Nguyệt lập tức khựng lại, sắc mặt còn khó coi hơn ban nãy.

Bà ta đột ngột ngẩng đầu, trong mắt lóe qua một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh lại bị vẻ thê lương che giấu:

“Tướng quân, đó chẳng qua chỉ là kiểu dáng ngọc bội thông thường. Thiếp thấy thích nên mua cho Triết nhi một miếng… Miếng của biểu huynh có lẽ chỉ là trùng hợp…”

“Trùng hợp?”

Phụ thân ta, Cố Kiêu, cười lạnh một tiếng, cuối cùng buông cánh tay đang ôm ta ra.

Ông từng bước đi tới chỗ Cố Minh Triết. Bóng dáng cao lớn mang theo một luồng áp lực bức người.

Nhũ mẫu sợ đến mềm chân, vội vàng quỳ xuống.

Cố Kiêu không thèm nhìn bà ta, trực tiếp giật miếng ngọc bội từ trên cổ Cố Minh Triết xuống.

Ông đặt ngọc bội trong lòng bàn tay, cẩn thận quan sát.

Miếng ngọc ấy ôn nhuận trong suốt, chạm trổ tinh xảo, tuyệt đối không phải vật tầm thường.

Quan trọng hơn, mặt sau ngọc bội khắc một chữ “An” cực nhỏ.

Chính là chữ “An” trong tên Ngô Thành An.

Sắc mặt phụ thân ta lập tức xanh mét.

Ông đột ngột quay đầu, ánh mắt như muốn ăn thịt người.

“Liễu Phù Nguyệt, đây cũng là trùng hợp sao?”

Nương hoàn toàn hoảng loạn.

Bà ta dù thế nào cũng không ngờ một đứa trẻ năm tuổi lại có thể chú ý đến chữ khắc nhỏ hơn hạt gạo phía sau ngọc bội.

Bà ta quỳ dưới đất, bò đến bên chân phụ thân, nắm lấy vạt áo của ông, nói năng lộn xộn:

“Không… không phải… Tướng quân, người nghe thiếp giải thích… Là… là biểu huynh nói miếng ngọc này có thể bảo vệ bình an, nên thiếp mới… thiếp mới xin huynh ấy tặng cho Triết nhi. Giữa chúng thiếp hoàn toàn thanh bạch!”

“Thanh bạch?”

Ta lạnh lùng nhìn màn diễn vụng về của bà ta, lại lên tiếng. Giọng không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng.

“Nhưng hôm qua con tận tai nghe biểu cữu Ngô gia nói với nương rằng: ‘Đây là bảo vật gia truyền của Liễu gia chúng ta, chỉ truyền cho con ruột của mình.’”

Câu này là ta bịa ra.

Nhưng nó giống như cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà.

Sự kiên nhẫn của phụ thân cuối cùng cũng cạn kiệt.

Ông tung một cước đá văng Liễu Phù Nguyệt. Sức mạnh lớn đến mức cả người bà ta bay ra ngoài, đập vào giá binh khí trên võ trường, phát ra một tiếng động lớn.

“Người đâu!”

Phụ thân gầm lên, thanh âm như chuông lớn.

“Nhốt ti ện nh ân này và nghiệt chủng kia vào từ đường cho ta! Không có mệnh lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được thăm nom!”

Các thân binh lập tức xông lên, lôi Liễu thị đang khóc gào không ngớt dậy, lại bế Cố Minh Triết từ trong lòng nhũ mẫu đã sợ đến ngây người, rồi kéo xuống.

Một trận phong ba đến nhanh, đi cũng nhanh.

Trên võ trường chỉ còn lại ta, phụ thân và hai vị huynh trưởng đang không biết phải làm sao.

Đại ca Cố Minh Hàn và nhị ca Cố Minh Lãng đều nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Phụ thân ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với ta.

Phong ba trong mắt ông chưa tan, nhưng khi nhìn ta lại có thêm một tia cảm xúc phức tạp khó phân biệt.

“Minh Nguyệt, những chuyện này… là ai dạy con?”

Ta biết thử thách thật sự bây giờ mới bắt đầu.

3

Một đứa trẻ năm tuổi không thể có tâm tư kín kẽ và năng lực quan sát như vậy.

Phụ thân là lão tướng sa trường, không phải kẻ ngu.

Sau khi cơn giận lắng xuống, lý trí nhanh chóng trở lại.

Ta không thể nói cho ông biết sự thật, chuyện đó quá mức kinh thế hãi tục.

Ta nhất định phải cho ông một lời giải thích hợp lý.

Vì vậy, ta cúi đầu, nhỏ giọng, mang theo một tia tủi thân và sợ hãi của trẻ con:

“Không ai dạy con… Là… là con tự nhìn thấy.”

“Con nhìn thấy gì?”

“Con nhìn thấy nương… thường xuyên nói chuyện với biểu cữu Ngô gia ở sau hòn giả sơn trong hậu hoa viên…”

Ta xoắn vạt áo, bày ra bộ dạng muốn nói lại không dám nói:

“Nương không cho con lại gần, nói họ đang bàn chuyện của người lớn. Có một lần con nhìn thấy biểu cữu Ngô gia… hôn lên mặt nương.”

Ta miêu tả chính là cảnh tượng kiếp trước ta từng vô tình bắt gặp.

Khi đó ta tin lời nương, còn tưởng đó chỉ là lễ tiết để người lớn bày tỏ sự thân thiết.

Nắm tay phụ thân siết chặt đến phát ra tiếng răng rắc.

“Còn gì nữa?”

“Còn… sau khi đệ đệ ra đời, biểu cữu Ngô gia tới càng thường xuyên hơn. Mỗi lần tới, ông ấy đều bế đệ đệ, còn luôn nói…”

Ta dừng lại, bắt chước giọng điệu trơn tru của Ngô Thành An:

“Thật giống ta, không hổ là giống của ta.”

Câu nói này càng như đâm thẳng vào tim.

Hốc mắt phụ thân đỏ lên.

Ông chinh chiến nửa đời, bảo vệ nước nhà, cuối cùng lại bị người ta đội cho chiếc mũ xanh lớn đến vậy!

Đây là nỗi sỉ nh ục lớn đến nhường nào.

Ông nhắm mắt, hít sâu một hơi. Khi mở mắt ra lần nữa, sát khí trong mắt gần như ngưng tụ thành thực chất.

“Phụ thân biết rồi.”

Ông xoa đầu ta.

“Minh Nguyệt đừng sợ, có phụ thân ở đây.”

Nói xong, ông đứng dậy, bảo hai vị huynh trưởng:

“Trông chừng muội muội các con.”

Sau đó ông sải bước rời khỏi võ trường, trong bóng lưng mang theo sát khí.

Ta biết ông đi điều tra Ngô Thành An.

Với thủ đoạn của phụ thân, những chuyện dơ bẩn không thể để người ngoài biết giữa Ngô Thành An và Liễu Phù Nguyệt rất nhanh sẽ bị điều tra rõ ngọn ngành.

Đại ca Cố Minh Hàn đi tới bên ta, ngồi xổm xuống, ánh mắt phức tạp:

“Minh Nguyệt, muội… thật sự đều nhìn thấy sao?”

Ta gật đầu.

Nhị ca Cố Minh Lãng thì đầy mặt tức giận.

“Con đàn bà đó! Uổng công chúng ta còn tin bà ta là người tốt, thật lòng gọi bà ta là nương suốt mấy năm! Còn tên khốn Ngô Thành An nữa, ta nhất định phải lột da hắn!”

Ta nhìn họ, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Hai vị huynh trưởng của ta kiếp trước đối xử với ta vô cùng tốt.

Khi Liễu Phù Nguyệt đánh gãy chân ta, chính họ lén mời đại phu tốt nhất, tìm cho ta loại thuốc trị thương quý giá nhất.

Khi ta bị đưa đi hòa thân, cũng là họ nghĩ hết mọi cách muốn đổi ta khỏi đội ngũ đưa dâu.

Chỉ tiếc cuối cùng vẫn thất bại.

Đời này, ta tuyệt đối sẽ không để họ vì ta mà rơi vào hiểm cảnh nữa.

Ta kéo tay nhị ca, khẽ nói:

“Nhị ca, đừng manh động, phụ thân sẽ xử lý.”

Cố Minh Lãng nhìn ta, ngẩn ra một chút rồi cười khổ:

“Minh Nguyệt, muội dường như… bỗng nhiên trưởng thành rồi.”

Ta không trả lời.

Người đã chết một lần sao có thể vẫn là trẻ con?

Mấy ngày tiếp theo, không khí trong phủ tướng quân nặng nề đến cực điểm.

Liễu Phù Nguyệt và Cố Minh Triết bị nhốt trong từ đường, không cho bất cứ ai ra vào.

Hạ nhân trong phủ đều im thin thít, đi đường cũng phải nhón chân.

Người phụ thân phái đi đến chạng vạng ngày thứ ba mới trở về.

Tin tức mang về chứng thực toàn bộ những lời “trẻ con vô tâm” của ta.

Ngô Thành An phong lưu thành tính, không chỉ tư thông với Liễu Phù Nguyệt, còn nuôi ngoại thất bên ngoài, ngay cả con cũng đã sinh mấy đứa.

Hắn quyến rũ Liễu Phù Nguyệt chỉ vì tham lam phú quý và quyền thế của phủ tướng quân.

Hắn lừa Liễu Phù Nguyệt rằng chỉ cần Cố Minh Triết bình an lớn lên, có hắn giúp đỡ, sớm muộn cũng có thể trừ bỏ ba chướng ngại là ta, đại ca và nhị ca. Đến lúc đó cả phủ tướng quân đều thuộc về con trai họ.

Sau khi uống rư ợu, hắn còn ngông cuồng khoác lác với đám bạn bè xấ u rằng Trấn Bắc đại tướng quân Cố Kiêu chẳng qua chỉ là một con chó của hắn, liều mạng nơi sa trường cũng chỉ đang may áo cưới cho hắn mà thôi.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 888369 -- rồi đọc nhé, nếu chưa thấy l!nk thì bật tất cả comment là thấy
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha 🥺💕
Tên truyện: MINH NGUYỆT VIẾT LẠI SỐ PHẬN
Tình trạng: Đã hoàn thành

888369

[FULL] Năm thứ mười trong cuộc chạy đua tình ái dài đằng đẵng với Cố Dịch Niên.Tôi vô tình nghe máy cuộc gọi đến của anh...
28/06/2026

[FULL] Năm thứ mười trong cuộc chạy đua tình ái dài đằng đẵng với Cố Dịch Niên.

Tôi vô tình nghe máy cuộc gọi đến của anh.

“A Niên, bé cưng của chúng ta sinh một lứa mèo con rồi này."

Đó là giọng một người phụ nữ dịu dàng, tên danh bạ hiển thị:

【Mèo Hoa Nhỏ】.

“Anh ấy đang tắm, lát nữa cô hãy gọi lại."

Tôi lạnh lùng cúp máy.

Đêm đó, Cố Dịch Niên phát điên nhặt quần áo rơi vãi dưới đất, tùy tiện mặc vào rồi lao ra ngoài.

Còn tôi, tôi đập nát cái “nhà" của chúng tôi, xóa sạch mọi dấu vết của bản thân.

Rồi bước lên máy bay ra nước ngoài.

Ba năm sau, Cố Dịch Niên chặn đường tôi trên một hòn đảo nghỉ dưỡng.

Anh nhìn chằm chằm vào đứa bé có vài phần giống mình bên cạnh tôi, đôi mắt đỏ ngầu hỏi:

“Con của tôi?"

Cố Dịch Niên tinh lực dồi dào, tôi bị anh giày vò đến mức mí mắt không mở lên nổi.

Chiếc điện thoại bên cạnh reo liên hồi, trong lúc mơ màng tôi nhấn nghe.

“A Niên!

Bé cưng của chúng ta sinh một lứa mèo con rồi này!"

Rõ ràng là một giọng nữ dịu dàng đáng yêu, nhưng đầu óc tôi như nổ tung, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.

Liếc mắt nhìn, tên danh bạ gọi đến là “Mèo Hoa Nhỏ".

“A Niên?"

Đầu dây bên kia gọi.

Tôi hít sâu một hơi, đáp lại bằng giọng điệu bình thản:

“Anh ấy đang tắm, lát nữa cô hãy gọi lại."

Đối phương khựng lại một lúc rồi cúp máy.

Khi Cố Dịch Niên bước ra từ ph òng tắm, nửa thân dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm.

Những giọt nước chưa lau khô trượt dài theo những đường nét cơ bắp, thấm vào khăn.

Trên người anh vẫn còn vài vết cào mới, là kiệt tác của tôi.

“Sao không ngủ thêm chút nữa?"

Anh nhìn chăm chằm vào những vết đỏ lốm đốm trên xương quai xanh của tôi, ánh mắt tối sầm lại vài phần.

Ngay khi anh định cúi đầu ghé sát vào tôi, tôi đưa điện thoại cho anh.

Anh cau mày không hài lòng, giật lấy điện thoại ném sang một bên, khống chế hai tay tôi, hơi thở vờn quanh cơ thể tôi.

“Mèo Hoa Nhỏ."

Tôi nói.

Người đang vùi đầu bên cổ tôi bỗng dừng động tác.

“Cô ấy gọi cho anh, nói rằng 'bé cưng' của hai người sinh rồi."

Cố Dịch Niên lập tức tỉnh táo, phát điên nhặt đống quần áo vương vãi cạnh giường, tùy tiện mặc vào rồi lao thẳng ra ngoài.

Chỉ còn lại mình tôi, trong căn “nhà" mà chúng tôi cùng nhau trang trí.

Nhìn anh chạy về phía một cô gái khác.

2

Cô gái đó là đối tượng xem mắt của anh, hai người bắt đầu liên lạc từ ba tháng trước.

Từ lúc quen biết đến khi xác nhận quan hệ chưa đầy một tháng, họ còn cùng nhau nuôi một con mèo lang thang.

Cô ấy chia sẻ với anh đồ ăn ngon, âm nhạc, thậm chí là một đám mây bình thường.

Anh chuyện gì cũng đáp lại, tùy tay chụp lại bữa tối, cắt bỏ dấu vết của tôi rồi gửi cho cô ấy.

Còn lịch sử trò chuyện giữa tôi và Cố Dịch Niên, ngoài công việc vẫn là công việc.

Chỉ khi quấn quýt lúc nửa đêm, anh mới thì thầm vào tai tôi hai chữ “Bà xã".

Một danh từ dùng để tăng thêm hưng phấn.

Vậy mà tôi lại nâng niu nó như báu vật nơi trái tim suốt mười năm ròng.

Tôi bật cười.

Mò mẫm lấy bao thu/ốc lá của Cố Dịch Niên từ trong ngăn kéo.

Chắc là đã lâu không hút nên tôi bị sặc.

Ho đến chảy cả nước mắt.

Đồng nghiệp Dao Dao gửi tin nhắn cho tôi:

“Chị Hướng Noãn, sếp Cố có người yêu rồi, chị biết chưa?"

Tôi và Cố Dịch Niên trước mặt mọi người luôn công tư phân minh, còn thường xuyên cãi vã vì bất đồng ý kiến.

Không ai dám tưởng tượng cảnh Cố Dịch Niên đặt tôi ngồi lên đùi anh mà trêu chọc:

“Đối tượng tự mình tìm về thì biết làm sao được?

Cưng chiều thôi chứ sao!"

Đó là một viễn cảnh phản nhân loại đến nhường nào.

Mà hôm nay.

Cố Dịch Niên đã kéo cô gái đó vào nhóm chat của công ty.

“Chào mọi người, tôi là trợ lý nhỏ của sếp Cố, Hứa Kiều Kiều, xin được giúp đỡ nhiều hơn ạ~"

Biệt danh trong nhóm của cô ấy là “Mèo Hoa Nhỏ của A Niên".

Rất nhiều chuyện không cần nói rõ cũng có thể hiểu được.

Tôi không biết Cố Dịch Niên đã giải thích thế nào về cuộc điện thoại mà tôi đã nghe.

Chỉ biết Hứa Kiều Kiều đã kết bạn với tất cả mọi người trong công ty.

Để rà soát từng người một.

Dao Dao gửi cho tôi một biểu tượng cảm xúc verd mắt.

“Đi làm đã phiền rồi, còn bị coi là tình địch giả tưởng."

Một lúc sau, Hứa Kiều Kiều đăng lên vòng bạn bè, hình ảnh là một tách trà xanh.

Kèm theo dòng trạng thái:

【Đừng tùy ý động vào điện thoại của người khác, thật thiếu giáo d.ụ.c nha~】

Cố Dịch Niên đã nhấn thích.

Tôi không cảm xúc, cầm lấy chiếc gậy bóng chày bên cạnh, đập phá tan tành căn nhà.

Nhìn đống đổ nát đầy sàn, tôi mới hài lòng mỉm cười.

Khi đội vệ sinh công nghiệp đến, tôi đang ngồi ngẩn ngơ trên chiếc sofa duy nhất không bị đập phá.

Không phải vì nó quý giá gì, chỉ là tôi mệt rồi.

Thật sự, rất mệt.

“Cô Hướng, cô không sao chứ?"

Có lẽ thấy tôi quá nhếch nhác, người nọ liền hỏi tôi một câu.

Mà khung chát của Cố Dịch Niên vẫn dừng lại ở hai giờ trước.

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, nở một nụ cười chân thành.

“Hãy dọn sạch tất cả đồ dùng của phụ nữ ở đây đi."

3

Tôi và Cố Dịch Niên là bạn học đại học.

Anh lớn lên trong đại viện, gia đình đã sắp xếp sẵn lối đi, anh chỉ cần ngoan ngoãn đi theo là được.

Nhưng anh lại là người bướng bỉnh, sau khi cắt đứt với gia đình, anh tự mình khởi nghiệp.

Tôi chính là cộng sự đầu tiên của anh.

Anh bỏ vốn, tôi bỏ sức.

Tôi từng hỏi anh, tại sao lại chọn tôi?

Ở đại học không thiếu người giỏi hơn tôi.

Anh lơ đãng xoay chiếc b-út máy, nhìn chằm chằm vào tôi với một nụ cười từ tận đáy lòng.

Anh nói:

“Anh thích em,"

Tôi sững người.

“—Thích cái khí chất không chịu khuất phục đó."

Sức sống đầy tham vọng của tôi từng là nơi anh tán thưởng.

Về sau, tham vọng này lại trở thành thứ anh kiêng dè.

Mà Hứa Kiều Kiều không giống tôi, cô ấy rất đơn thuần.

Đối tượng kết hôn anh cần chính là loại “bạch liên hoa" không có dã tâm, chỉ biết xoay quanh anh thế này.

Anh rất tỉnh táo, biết mình cần gì và hiện thực hóa nó.

Tôi và anh là cùng một loại người, phản kháng, giãy giụa, giống như những kẻ săn mồi đang ẩn mình.

Chính vì vậy, chúng tôi ăn ý cùng nhau chinh chiến trên thương trường.

Sự vòng vo trên bàn rư ợu, sự tàn nhẫn trong thực chiến đã giúp chúng tôi thăng tiến nhanh ch.óng.

Đêm kiếm được hũ vàng đầu tiên, cả hai đều uống quá chén, nằm trên giường, xung quanh rải đầy những tờ tiền đỏ rực.

Cố Dịch Niên quay đầu nhìn tôi, trong mắt là thứ cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.

“Hướng Noãn, em thật cừ khôi."

Tôi cười cười:

“Anh cũng không tệ."

Công việc cường độ cao khiến đại thiếu gia Cố Dịch Niên cuối cùng cũng ngã bệnh, lên cơn sốt cao.

Tôi tất bật chăm sóc anh, nhưng anh lại lật người, đè tôi xuống dưới.

Tôi vẫn còn nhớ, đuôi mắt anh ửng đỏ, toàn thân vì sốt cao mà đỏ rực như tôm luộc.

“Anh thích em."

Lần này không có sự ngắt quãng, cũng không có hậu tố.

Anh không còn kiềm chế cảm xúc của mình nữa, vờn quanh ch.óp mũi tôi là mùi thu/ốc lá nhạt trộn lẫn với mùi bạc hà trên người anh.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 791767 -- thả vào Còm Mem
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha, nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên nhé cả nhà💕
Tên truyện: HƯỚNG VỀ PHÍA ẤM ÁP
Tình trạng: Đã hoàn thành

791767

[HOÀN] Ngày đưa tang tỷ phu là Tĩnh An Hầu, đích tỷ của ta đập đầu vào quan tài tự vẫn ngay trong linh đường.Sau khi đượ...
28/06/2026

[HOÀN] Ngày đưa tang tỷ phu là Tĩnh An Hầu, đích tỷ của ta đập đầu vào quan tài tự vẫn ngay trong linh đường.

Sau khi được cứu, hoàng thượng khen nàng trung trinh, đích thân hạ chỉ phong nàng làm tiết phụ.

Đợi đến khi Nhị công tử Thẩm Yến của phủ Tĩnh An Hầu kế thừa tước vị, tỷ tỷ đứng ra mai mối, để ta gả vào Hầu phủ. Nàng nói có ta làm em dâu, hai tỷ muội bầu bạn bên nhau thì mới có thể vơi bớt nỗi khổ trong lòng nàng.

Thẩm Yến đối xử với ta vô cùng tốt. Chẳng bao lâu sau ta mang thai, hắn càng ngày ngày dâng sơn hào hải vị, còn tự tay đút cho ta ăn, nói phải chăm sóc ta thật cẩn thận.

Cho đến ngày sinh nở, vì thai nhi quá lớn nên ta khó sinh. Người trong phủ nghe tiếng ta đau đớn gào khóc, vậy mà không một ai chịu ra ngoài tìm đại phu cho ta.

Lúc sắp chết, đích tỷ ôm một đứa trẻ bước vào, đặt nó bên gối ta:

“Muội muội, từ nay về sau, đây chính là con của muội. Muội cứ yên tâm mà đi, tỷ tỷ sẽ giúp muội nuôi nó khôn lớn.”

Thẩm Yến ôm lấy hai mẹ con nàng, lạnh lùng nhìn ta:

“Cho ngươi làm Hầu phu nhân một năm, coi như đã quá hời cho ngươi rồi.”

“Người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có Triều Vân. Nếu không phải nàng có thai, ta cũng chẳng cưới ngươi vào cửa để diễn vở kịch này.”

Thì ra tất cả đều là cái bẫy của bọn họ.

Ta nghe tiếng cười của bọn họ, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày khắp thành mặc áo tang trắng, ngày quan tài của Tĩnh An Hầu được đưa về kinh.

Ngày đưa tang tỷ phu là Tĩnh An Hầu, đích tỷ của ta đập đầu vào quan tài tự vẫn ngay trong linh đường.

Sau khi được cứu, hoàng thượng khen nàng trung trinh, đích thân hạ chỉ phong nàng làm tiết phụ.

Đợi đến khi Nhị công tử Thẩm Yến của phủ Tĩnh An Hầu kế thừa tước vị, tỷ tỷ đứng ra mai mối, để ta gả vào Hầu phủ. Nàng nói có ta làm em dâu, hai tỷ muội bầu bạn bên nhau thì mới có thể vơi bớt nỗi khổ trong lòng nàng.

Thẩm Yến đối xử với ta vô cùng tốt. Chẳng bao lâu sau ta mang thai, hắn càng ngày ngày dâng sơn hào hải vị, còn tự tay đút cho ta ăn, nói phải chăm sóc ta thật cẩn thận.

Cho đến ngày sinh nở, vì thai nhi quá lớn nên ta khó sinh. Người trong phủ nghe tiếng ta đau đớn gào khóc, vậy mà không một ai chịu ra ngoài tìm đại phu cho ta.

Lúc sắp chết, đích tỷ ôm một đứa trẻ bước vào, đặt nó bên gối ta:

“Muội muội, từ nay về sau, đây chính là con của muội. Muội cứ yên tâm mà đi, tỷ tỷ sẽ giúp muội nuôi nó khôn lớn.”

Thẩm Yến ôm lấy hai mẹ con nàng, lạnh lùng nhìn ta:

“Cho ngươi làm Hầu phu nhân một năm, coi như đã quá hời cho ngươi rồi.”

“Người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có Triều Vân. Nếu không phải nàng có thai, ta cũng chẳng cưới ngươi vào cửa để diễn vở kịch này.”

Thì ra tất cả đều là cái bẫy của bọn họ.

Ta nghe tiếng cười của bọn họ, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày khắp thành mặc áo tang trắng, ngày quan tài của Tĩnh An Hầu được đưa về kinh.

1

Ngày đưa tang tỷ phu là Tĩnh An Hầu, đích tỷ của ta đập đầu vào quan tài tự vẫn ngay trong linh đường.

Sau khi được cứu, hoàng thượng khen nàng trung trinh, đích thân hạ chỉ phong nàng làm tiết phụ.

Đợi đến khi Nhị công tử Thẩm Yến của phủ Tĩnh An Hầu kế thừa tước vị, tỷ tỷ đứng ra mai mối, để ta gả vào Hầu phủ. Nàng nói có ta làm em dâu, hai tỷ muội bầu bạn bên nhau thì mới có thể vơi bớt nỗi khổ trong lòng nàng.

Thẩm Yến đối xử với ta vô cùng tốt. Chẳng bao lâu sau ta mang thai, hắn càng ngày ngày dâng sơn hào hải vị, còn tự tay đút cho ta ăn, nói phải chăm sóc ta thật cẩn thận.

Cho đến ngày sinh nở, vì thai nhi quá lớn nên ta khó sinh. Người trong phủ nghe tiếng ta đau đớn gào khóc, vậy mà không một ai chịu ra ngoài tìm đại phu cho ta.

Lúc sắp chết, đích tỷ ôm một đứa trẻ bước vào, đặt nó bên gối ta:

“Muội muội, từ nay về sau, đây chính là con của muội. Muội cứ yên tâm mà đi, tỷ tỷ sẽ giúp muội nuôi nó khôn lớn.”

Thẩm Yến ôm lấy hai mẹ con nàng, lạnh lùng nhìn ta:

“Cho ngươi làm Hầu phu nhân một năm, coi như đã quá hời cho ngươi rồi.”

“Người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có Triều Vân. Nếu không phải nàng có thai, ta cũng chẳng cưới ngươi vào cửa để diễn vở kịch này.”

Thì ra tất cả đều là cái bẫy của bọn họ.

Ta nghe tiếng cười của bọn họ, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày khắp thành mặc áo tang trắng, ngày quan tài của Tĩnh An Hầu được đưa về kinh.

……

Đích tỷ Triều Vân mặc một thân áo tang, đứng giữa đám người. Sắc mặt nàng tái nhợt, chỉ có đôi môi đỏ thắm, càng khiến người ta thương xót.

Nàng thành thân với Tĩnh An Hầu mới sang ngày thứ hai, phu quân đã xuất chinh. Chưa đầy một năm, tin Tĩnh An Hầu tử trận nơi sa trường truyền về. Thậm chí thi cốt cũng không còn, trong quan tài được đưa về chỉ còn lại một bộ áo giáp.

Hoàng thượng cảm động trước sự anh dũng của Tĩnh An Hầu, đích thân đứng ở cổng thành nghênh đón quan tài hồi kinh.

Đoàn người trắng xóa tiến đến từ xa. Khi tiếng nhạc tang vang lên, đích tỷ chậm rãi bước về phía cỗ quan tài ấy.

Đời trước, nàng chính là trước mặt hoàng thượng và văn võ bá quan mà đập đầu vào quan tài tự vẫn, giành được danh tiếng liệt nữ trinh tiết.

Khi ấy ta ngu xuẩn, vội lao lên cản nàng một cái, vô tình giúp nàng hoàn thành màn kịch.

Nàng được cứu lại, còn ngực ta thì bị nàng va đến bầm tím cả mảng.

Lần này, ta muốn xem thử, không có ta, nàng còn diễn vở kịch này thế nào.

Ta đỡ lấy cánh tay đích tỷ, bày ra dáng vẻ tỷ muội tình thâm, lặng lẽ rơi lệ.

Nàng liếc ta một cái, ánh mắt lóe lên, bỗng bật khóc thành tiếng:

“Phu quân, vì sao chàng lại bỏ lại thiếp một mình mà đi!”

“Triều Vân lập tức đến theo chàng đây!”

Vừa khóc, nàng vừa dồn sức lao về phía quan tài.

Ta giả vờ lau nước mắt, tay buông lỏng, che mặt khóc nói:

“Tỷ tỷ, tỷ phải nén bi thương, đừng khóc đến hỏng thân thể…”

Đích tỷ không ngờ ta đột nhiên buông tay. Nàng lao tới vừa nhanh vừa mạnh, “rầm” một tiếng đập thẳng vào quan tài, lập tức đầu rơi má u chảy, ngất đi.

Ta hét lên một tiếng rồi nhào tới, nhìn đích tỷ mềm oặt trên đất, khóc lóc phủ lên người nàng:

“Tỷ tỷ! Người đâu, mau gọi đại phu!”

Các cung nữ bên cạnh hoàng đế lập tức vây đến, đỡ đích tỷ sang một bên. Người trong phủ Tĩnh An Hầu ai nấy đều cảm khái trước lòng trung trinh của đích tỷ. Phu quân chết rồi, nàng lại muốn lấy thân tuẫn táng theo.

Có quý phu nhân thở dài:

“Đúng là một liệt nữ!”

Hoàng hậu đứng bên cạnh cũng xúc động nói:

“Hành động trinh liệt của phu nhân Tĩnh An Hầu đủ khiến trời đất cảm động. Hoàng thượng, một nữ tử trinh liệt như vậy, nguyện cùng phu quân sống chết có nhau, lý nên ban thưởng cáo mệnh, để làm gương cho nữ tử trong thiên hạ.”

Hoàng thượng gật đầu cảm thán:

“Hoàng hậu nói rất phải. Người đâu, soạn chỉ, phong phu nhân Tĩnh An Hầu làm cáo mệnh nhị phẩm, để tỏ lòng khen thưởng.”

Mọi người trong phủ Tĩnh An Hầu đều vui mừng khôn xiết. Đây chính là vinh quang của Tĩnh An Hầu. Ai nấy vội quỳ xuống tiếp chỉ:

“Tạ hoàng thượng long ân.”

Trong ph òng, Thẩm Yến nhìn đích tỷ vẫn còn ngất trên giường mềm, lo lắng hỏi ta:

“Tẩu tẩu vẫn ổn chứ?”

Ta nhìn sang ma ma bên cạnh hoàng hậu:

“Ma ma, thái y đến chưa? Mau mời thái y xem cho tỷ tỷ. Nay tỷ ấy đã được hoàng thượng phong làm tiết phụ, tuyệt đối không thể có sơ suất.”

2

Nếu ta nhớ không nhầm, lúc này đích tỷ đã mang thai một tháng. Sau này nàng bày kế để ta gả vào Hầu phủ, chính là để tiện đánh tráo con, để ta làm bình phong che giấu nghiệt chủng của bọn họ.

Lần này, ta nhất định phải khiến chuyện nàng có thai bị phơi bày trước mặt mọi người, để nàng tự bê đá đập chân mình.

Ta vừa dứt lời, Thẩm Yến lập tức ngăn lại:

“Sao có thể làm phiền thái y trong cung được? Chi bằng đưa tẩu tẩu về Hầu phủ, mời đại phu đến chẩn trị là được rồi!”

Trong mắt hắn đầy xót xa, nhưng lại sợ thái y bắt mạch sẽ làm lộ chuyện đích tỷ có thai.

Ta vội vàng nói:

“Nhị công tử, tỷ tỷ thay Hầu gia tuẫn tiết, lòng trung trinh cảm động trời đất. Lẽ nào tỷ ấy còn không xứng được thái y chẩn trị sao?”

“Tỷ ấy là tiết phụ do chính hoàng thượng thân phong. Nếu xảy ra chuyện gì, ngươi gánh nổi trách nhiệm không? Ngươi có xứng với huynh trưởng của mình không?”

Ma ma gật đầu:

“秦 tiểu thư nói rất đúng. Mau truyền thái y đến!”

Thái y đến rất nhanh. Thẩm Yến không kịp ngăn cản.

Đời trước, Tần Triều Vân chỉ giả vờ đập đầu vào quan tài, người vẫn tỉnh táo, không cần thái y bắt mạch, nên cũng chẳng ai biết nàng có thai.

Nay nàng hôn mê bất tỉnh, chính là cơ hội tốt nhất để vạch trần chuyện nàng mang thai.

Thẩm Yến còn muốn ngăn lại, ta bước lên một bước chắn trước mặt hắn:

“Thẩm Nhị công tử, nàng là tỷ tỷ của ta. Ta không cho phép bất kỳ ai làm hại tỷ ấy.”

Dáng vẻ tỷ muội tình thâm ấy, ai nhìn mà chẳng động lòng.

Hoàng hậu vừa vào cửa liền thấy cảnh này, không khỏi hỏi:

“Có chuyện gì vậy? Hầu phu nhân có ổn không?”

Thái y lập tức nói:

“Thần lập tức bắt mạch cho phu nhân Tĩnh An Hầu.”

Lão phu nhân vội vàng chạy tới cũng đứng chờ bên cạnh. Nhìn Triều Vân đầu đầy má u, bà ta đau lòng ra mặt.

Là thật lòng hay giả ý thì không biết. Nhưng đã được một cáo mệnh, dù chỉ giả vờ, bà ta cũng phải giả vờ quan tâm.

Thái y bắt mạch xong, mặt đầy kinh nghi.

Ta lớn tiếng hỏi:

“Thái y, có phải tỷ tỷ ta xảy ra chuyện gì rồi không?”

Ta nước mắt như mưa, nhào đến bên cạnh tỷ tỷ, không ngừng gọi tên nàng.

Thái y vội đáp:

“Thân thể Hầu phu nhân không có gì đáng ngại… chỉ là…”

“Không biết có phải lão phu chẩn sai hay không, nhưng Hầu phu nhân… lại là hỷ mạch… đã được một tháng rồi…”

Hai chữ “hỷ mạch” vừa thốt ra, tất cả mọi người đều im bặt.

Ta ngẩn ngơ nói:

“Hỷ mạch gì chứ? Hầu gia đã rời kinh một năm rồi, tỷ tỷ ta sao có thể có hỷ mạch được!”

Thẩm Yến có chút hoảng loạn, nghiêm giọng nói:

“Nói bậy! Tẩu tẩu sao có thể là hỷ mạch!”

Ta cũng làm ra vẻ phẫn nộ:

“Thái y, đích tỷ ta gả vào Hầu phủ tuy mới một năm, nhưng ai mà không khen tỷ ấy hiền thục? Nay Hầu gia tử trận, tỷ ấy đau đớn đến mức muốn tuẫn tình theo, một nữ tử trung trinh như vậy, ngươi lại vu oan tỷ ấy có thai!”

Thái y cũng nổi giận:

“Lão phu làm việc ở Thái y viện bốn mươi năm, chưa từng sai sót. Tần tiểu thư, nếu người không tin, có thể mời người khác đến bắt mạch.”

Ta nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Thẩm Yến, lại thêm một mồi lửa, quỳ xuống trước mặt hoàng hậu:

“Nương nương, xin người làm chủ cho tỷ tỷ. Cầu xin người gọi thêm vài vị thái y đến đi.”

“Hầu gia vừa mất, đã có kẻ hắt nước bẩn lên người tỷ tỷ ta rồi.”

Trong trướng ồn ào huyên náo. Người bên ngoài sớm đã nghe thấy động tĩnh. Hoàng thượng cũng đến, phía sau còn có hai vị thái y.

“Bắt mạch cho phu nhân Tĩnh An Hầu.”

Hoàng thượng vừa hạ lệnh, hai vị thái y lập tức tiến lên. Chỉ sau vài nhịp thở, cả hai cùng quỳ xuống:

“Bẩm hoàng thượng, phu nhân Tĩnh An Hầu… đúng là hỷ mạch, đã hơn một tháng rồi.”

Ta kinh hô một tiếng, lập tức che miệng lại.

Các phu nhân ngoài trướng tức thì xôn xao.

“Nghe nói thành thân chưa được mấy ngày, Tĩnh An Hầu đã ra biên quan. Đêm dài đằng đẵng như vậy, phu nhân Tĩnh An Hầu chẳng lẽ không chịu nổi cô quạnh nên lén lút với người khác?”

“Trời ơi, vừa mới được phong tiết phụ, quay đầu lại đã có thai? Đúng là chuyện chưa từng nghe!”

“Theo ta thấy, bên trong phủ Tĩnh An Hầu cũng chưa chắc sạch sẽ gì. Chậc chậc, tiểu thúc đến tuổi rồi mà vẫn chưa thành thân, ai biết được chứ.”

3

Sắc mặt đế hậu càng lúc càng trầm. Lão phu nhân cũng đang định nổi giận thì Tần Triều Vân “ưm” một tiếng tỉnh lại.

Nàng mở mắt, nhìn cả ph òng đầy người, vẻ mặt thê lương, giãy giụa muốn ngồi dậy:

“Vì sao các người lại cứu ta? Cứ để ta đi theo phu quân đi. Chàng chết rồi, ta sống còn có ý nghĩa gì nữa?”

Lão phu nhân phủ Tĩnh An Hầu bước lên, nhổ vào nàng một cái:

“Phi! Ngươi còn mặt mũi nhắc đến con trai ta? Còn không mau nói gian phu là ai!”

Lời của lão phu nhân như tảng đá đập thẳng xuống đầu tỷ tỷ. Nàng ngơ ngác, lẩm bẩm:

“Mẫu thân, người đang nói gì vậy?”

Ta tức giận lao lên:

“Tỷ tỷ, tỷ hồ đồ rồi! Đứa bé trong bụng tỷ rốt cuộc là của ai?”

Mặt tỷ tỷ trắng bệch:

“Đứa bé gì?”

Ta chỉ vào bụng nàng:

“Thái y đã chẩn ra tỷ có thai một tháng rồi… Tỷ tỷ, tỷ hồ đồ quá…”

“Hầu gia là đại anh hùng, sao tỷ có thể vì ph òng không chiếc bóng mà vượt tường trộm tình, làm ra chuyện như vậy!”

“Tỷ bảo phụ thân mẫu thân còn mặt mũi nào? Tỷ bảo lão phu nhân Tĩnh An Hầu phải nghĩ sao?”

“Tỷ tỷ, tỷ cứ nói với ta đi. Đứa bé này rốt cuộc là của ai? Có phải có người ép tỷ không?”

Phụ thân và mẫu thân vội vàng chạy tới sau khi nghe tin, vừa khéo nghe được lời ta nói, suýt nữa ngất ngay tại chỗ.

Mẫu thân nắm lấy cánh tay nàng, chất vấn:

“Con từ nhỏ đọc sách biết lễ, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy. Nói đi, có phải có kẻ ép con không?”

Tỷ tỷ lẩm bẩm, không dám nói.

Lão phu nhân Tĩnh An Hầu lại không chịu:

“Quốc công phu nhân nói vậy là có ý gì? Hầu phủ chúng ta gia phong nghiêm ngặt. Người có thể vào nội viện đều là thân thích ruột thịt, lấy đâu ra kẻ xấ u ép nàng!”

“Triều Vân, ngươi nói đi, đứa bé này rốt cuộc là của ai?”

Thẩm Yến đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng lại làm như không thấy ánh mắt cầu xin của tỷ tỷ. Rõ ràng hắn muốn để một mình nàng gánh hết.

Ha. Bọn họ chẳng phải yêu nhau đến sống đi chết lại sao? Thậm chí vì được ở bên nhau, không tiếc lừa hôn, ép chết ta sống sờ sờ.

Đời này, ta muốn xem bọn họ có cắn xé lẫn nhau hay không!

Ta bước lên nắm lấy tay đích tỷ:

“Tỷ tỷ, tỷ có oan khuất gì thì phải nói ra! Trước mặt bệ hạ và nương nương, tỷ còn sợ gì nữa!”

“Thiên tử ân đức khắp bốn bể, vừa rồi còn phong tỷ làm cáo mệnh. Tỷ là tiết phụ do ngự phong đấy. Nếu thật sự thông gian với người khác, đó chính là tội khi quân!”

----------
❌ Hướng dẫn thao tác có linh nhanh nhất nè:
🌈 Bước 1: Thả nhẹ cho Sen một cái LIKE vào bài viết
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 790298 -- vào còm men là có l!nk đọc ngay
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để tìm lin nha. Khi đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở bung🥺💕
Tên truyện: ĐÍCH TỶ VÀ TIỂU THÚC CÓ GIAN TÌNH
Tình trạng: Đã hoàn thành

790298

Address

Bac Giang
220000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Minion ngôn tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share