23/07/2026
Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường đại học sắp bắt đầu.
Với tư cách đại diện sinh viên phát biểu, tôi đứng trong khu vực hậu trường, tranh thủ đọc lại bản thuyết trình lần cuối để ổn định tinh thần.
Đúng lúc ấy, trước mắt tôi bất ngờ xuất hiện từng dòng chữ kỳ lạ, lơ lửng như những bình luận trực tiếp.
【Mười phút nữa, thanh mai trúc mã của cô là Lục Thừa sẽ đến xin USB, nói rằng cần thống nhất định dạng trình chiếu.】
【Sau khi lấy được USB, hắn sẽ tráo file PPT của cô thành "bằng chứng" cô sao chép bài phát biểu của hoa khôi lớp.】
【Ngay giữa lúc cô đang đứng trên sân khấu, hoa khôi sẽ công khai tố cáo cô g/ian l/ận học thuật, còn Lục Thừa sẽ đứng ra làm chứng.】
【Cuối cùng, cô bị hủy tư cách bảo nghiên. Hoa khôi thay thế vị trí của cô, còn cô ta và Lục Thừa cùng được tuyển thẳng.】
Ngón tay tôi siết chặt chiếc USB đến mức lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Tôi còn tưởng mấy ngày liền thức trắng chỉnh sửa bài phát biểu khiến mình sinh ra ảo giác.
Thế nhưng ngay giây sau, cánh cửa hậu trường bật mở.
Lục Thừa bước vào.
"Máy tính ở hội trường chỉ nhận bộ định dạng chuẩn của Hội sinh viên. Đưa USB cho anh đi, anh chép sang máy điều khiển luôn. Em đừng tự lưu riêng, lỡ khác phiên bản thì phiền."
1
Lục Thừa mặc bộ vest đồng phục của Hội sinh viên, trước ngực đeo thẻ công tác. Khuôn mặt vẫn mang nụ cười ôn hòa quen thuộc, đủ khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy đáng tin.
Thấy tôi vẫn đứng yên, anh ta lại cười.
"Mau đưa anh đi, bên phòng kỹ thuật đang giục rồi."
Tôi lặng lẽ nhìn người trước mặt.
Chúng tôi lớn lên cùng một khu phố từ nhỏ.
Hai nhà thân thiết đến mức mẹ anh thường đùa rằng tôi với Lục Thừa chẳng khác gì anh em một nhà.
Suốt những năm đại học, tôi vẫn luôn tin anh ta là người mình có thể dựa dẫm nhất.
Nhưng giờ đây, chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, tôi đã thấy buồn nôn.
Tôi không lấy USB ra ngay.
Những dòng bình luận trước mắt vẫn không ngừng hiện lên.
【Đừng đánh rắn động cỏ. Nếu cô lật mặt lúc này, hắn sẽ đổi kế hoạch.】
【Việc quan trọng nhất là giữ lại chứng cứ. Hãy gửi bản gốc đến nơi có thể xác minh chính xác thời gian nộp.】
【Hắn cần sự tin tưởng của cô. Vậy thì cứ cho hắn thứ hắn muốn.】
Tôi hít sâu một hơi rồi nở nụ cười như chưa có chuyện gì.
"Anh đợi em hai phút nhé, em muốn kiểm tra lại file đính kèm."
Lục Thừa nhíu mày.
"Đến nước này rồi còn kiểm tra gì nữa?"
"Anh vừa bảo phải thống nhất định dạng mà. Em sợ lỡ có sai sót lại làm mất thời gian của anh."
Nghe vậy, vẻ mặt anh ta dịu xuống.
"Nhanh lên."
Nói xong, anh ta đứng chờ ngay ngoài cửa.
Tôi lập tức quay người mở máy tính.
Việc đầu tiên, tôi nén toàn bộ bản PPT cuối cùng, bài phát biểu và dữ liệu khảo sát gốc thành một tệp duy nhất.
Ngay sau đó, tôi gửi email đến hòm thư chuyên dụng của học viện dành cho lễ kỷ niệm.
Đồng thời, tôi CC cho cố vấn học tập, giảng viên hướng dẫn và thư ký ban tổ chức.
Tiêu đề thư được ghi rõ ràng:
"Bản chính thức bài phát biểu lễ kỷ niệm của sinh viên Lâm Vãn – Học viện Báo chí và Truyền thông."
Thời điểm gửi sẽ được hệ thống tự động lưu lại, không ai có thể sửa đổi.
Tiếp theo, tôi đăng nhập vào hệ thống lưu trữ bài phát biểu của trường rồi tải lên đúng bộ tài liệu đó.
Mỗi lần tải lên, hệ thống đều tạo mã phiên bản riêng và ghi nhận chính xác thời gian nộp.
Trước kia tôi luôn thấy quy trình này quá rườm rà.
Không ngờ hôm nay, chính nó lại trở thành lá chắn bảo vệ mình.
Cuối cùng, tôi in toàn bộ bài phát biểu rồi chạy sang phòng in ngay cạnh hậu trường.
Giáo viên trực phòng vừa nhìn thấy tôi đã mỉm cười.
"Cô ơi, cô đóng giúp em dấu xác nhận thời gian nhận tài liệu lên trang bìa được không ạ? Em sợ lát nữa nhiều bản quá lại nhầm."
Cô giáo vừa đóng dấu vừa bật cười.
"Sinh viên xuất sắc có khác, làm gì cũng cẩn thận."
Tôi nhận lại tập tài liệu, cảm nhận rõ mồ hôi đã thấm ướt cả lòng bàn tay.
Khi quay trở lại, Lục Thừa đã mất kiên nhẫn.
"Xong chưa?"
"Rồi."
Tôi lấy từ túi ra một chiếc USB khác.
Đó là bản dùng để "chạy thử" mà tôi vừa chuẩn bị trong lúc nãy.
Nhìn bề ngoài, toàn bộ PPT gần như giống hệt bản chính thức.
Nhưng ở biểu đồ trang mười bảy, tôi cố ý sửa số lượng mẫu từ "372" thành "327".
Kiểu đánh số trang cũng được đổi sang một định dạng hiếm khi sử dụng.
Trong phần ghi chú, tôi lặng lẽ thêm một dòng:
"Chỉ dùng để kiểm tra thiết bị trình chiếu."
Ngay cả phần thuộc tính của tệp, tôi cũng giữ nguyên tên phiên bản thử nghiệm.
Khi trình chiếu, không ai nhận ra những khác biệt ấy.
Nhưng nếu ai lấy file này rồi mạo nhận là bản gốc, tất cả sẽ trở thành dấu vết không thể chối cãi.
Tôi đưa chiếc USB cho Lục Thừa.
"À đúng rồi, bên Hội sinh viên có biên bản bàn giao phải không? Anh ghi giúp em luôn nhé, sau này lỡ thất lạc còn dễ đối chiếu."
Động tác nhận USB của anh ta khựng lại.
"Lâm Vãn... đến cả anh mà em cũng không tin?"
Tôi mỉm cười bình thản.
"Đây là quy trình của Hội sinh viên mà. Em chỉ phối hợp công việc thôi."
Lục Thừa nhìn tôi chằm chằm vài giây.
Cuối cùng, anh ta vẫn cầm bút ký vào biên bản.
Tên người nhận.
Thời gian tiếp nhận.
Chiếc USB được bàn giao.
Mọi thông tin đều ghi đầy đủ.
Tôi nhìn anh ta bỏ chiếc USB vào túi áo.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết.
Con cá đã chính thức cắn câu.
2
Sau khi Lục Thừa rời đi, tôi không quay lại hậu trường ngay.
Vẫn còn gần nửa tiếng nữa mới đến lượt phát biểu, tôi quyết định ra trước cửa hội trường hít thở để lấy lại bình tĩnh.
Vừa bước đến sảnh chính, tôi đã thấy một bà cụ tóc bạc đang bị nhóm tình nguyện viên ngăn lại.
Bà mặc chiếc áo khoác màu xám sẫm đã cũ, trên tay xách một chiếc túi da bạc màu vì thời gian.
Bà liên tục giải thích mình là cựu sinh viên trở về dự lễ kỷ niệm, nhưng thư mời điện tử trong điện thoại mãi không mở được.
Cậu sinh viên tình nguyện đứng trực trước cửa lúng túng đến mức mồ hôi túa đầy trán.
"Bà ơi, hôm nay lượng khách quá đông. Nếu không quét được mã QR thì bọn cháu thật sự không thể cho bà vào. Hay bà sang bên kia nghỉ một lát, cháu tìm người hỗ trợ sau được không ạ?".