Những Ngày Cùng Tổng Tài

Những Ngày Cùng Tổng Tài "Mỗi lượt Like từ các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất để đội ngũ admin tiếp tục cố gắng.

Nhấn Theo dõi Page ngay để không bỏ lỡ những bộ phim cực phẩm nhé!"

Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường đại học sắp bắt đầu.Với tư cách đại diện sinh viên phát biểu, tôi đứng trong kh...
23/07/2026

Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường đại học sắp bắt đầu.

Với tư cách đại diện sinh viên phát biểu, tôi đứng trong khu vực hậu trường, tranh thủ đọc lại bản thuyết trình lần cuối để ổn định tinh thần.

Đúng lúc ấy, trước mắt tôi bất ngờ xuất hiện từng dòng chữ kỳ lạ, lơ lửng như những bình luận trực tiếp.

【Mười phút nữa, thanh mai trúc mã của cô là Lục Thừa sẽ đến xin USB, nói rằng cần thống nhất định dạng trình chiếu.】

【Sau khi lấy được USB, hắn sẽ tráo file PPT của cô thành "bằng chứng" cô sao chép bài phát biểu của hoa khôi lớp.】

【Ngay giữa lúc cô đang đứng trên sân khấu, hoa khôi sẽ công khai tố cáo cô g/ian l/ận học thuật, còn Lục Thừa sẽ đứng ra làm chứng.】

【Cuối cùng, cô bị hủy tư cách bảo nghiên. Hoa khôi thay thế vị trí của cô, còn cô ta và Lục Thừa cùng được tuyển thẳng.】

Ngón tay tôi siết chặt chiếc USB đến mức lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

Tôi còn tưởng mấy ngày liền thức trắng chỉnh sửa bài phát biểu khiến mình sinh ra ảo giác.

Thế nhưng ngay giây sau, cánh cửa hậu trường bật mở.

Lục Thừa bước vào.

"Máy tính ở hội trường chỉ nhận bộ định dạng chuẩn của Hội sinh viên. Đưa USB cho anh đi, anh chép sang máy điều khiển luôn. Em đừng tự lưu riêng, lỡ khác phiên bản thì phiền."

1

Lục Thừa mặc bộ vest đồng phục của Hội sinh viên, trước ngực đeo thẻ công tác. Khuôn mặt vẫn mang nụ cười ôn hòa quen thuộc, đủ khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy đáng tin.

Thấy tôi vẫn đứng yên, anh ta lại cười.

"Mau đưa anh đi, bên phòng kỹ thuật đang giục rồi."

Tôi lặng lẽ nhìn người trước mặt.

Chúng tôi lớn lên cùng một khu phố từ nhỏ.

Hai nhà thân thiết đến mức mẹ anh thường đùa rằng tôi với Lục Thừa chẳng khác gì anh em một nhà.

Suốt những năm đại học, tôi vẫn luôn tin anh ta là người mình có thể dựa dẫm nhất.

Nhưng giờ đây, chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, tôi đã thấy buồn nôn.

Tôi không lấy USB ra ngay.

Những dòng bình luận trước mắt vẫn không ngừng hiện lên.

【Đừng đánh rắn động cỏ. Nếu cô lật mặt lúc này, hắn sẽ đổi kế hoạch.】

【Việc quan trọng nhất là giữ lại chứng cứ. Hãy gửi bản gốc đến nơi có thể xác minh chính xác thời gian nộp.】

【Hắn cần sự tin tưởng của cô. Vậy thì cứ cho hắn thứ hắn muốn.】

Tôi hít sâu một hơi rồi nở nụ cười như chưa có chuyện gì.

"Anh đợi em hai phút nhé, em muốn kiểm tra lại file đính kèm."

Lục Thừa nhíu mày.

"Đến nước này rồi còn kiểm tra gì nữa?"

"Anh vừa bảo phải thống nhất định dạng mà. Em sợ lỡ có sai sót lại làm mất thời gian của anh."

Nghe vậy, vẻ mặt anh ta dịu xuống.

"Nhanh lên."

Nói xong, anh ta đứng chờ ngay ngoài cửa.

Tôi lập tức quay người mở máy tính.

Việc đầu tiên, tôi nén toàn bộ bản PPT cuối cùng, bài phát biểu và dữ liệu khảo sát gốc thành một tệp duy nhất.

Ngay sau đó, tôi gửi email đến hòm thư chuyên dụng của học viện dành cho lễ kỷ niệm.

Đồng thời, tôi CC cho cố vấn học tập, giảng viên hướng dẫn và thư ký ban tổ chức.

Tiêu đề thư được ghi rõ ràng:

"Bản chính thức bài phát biểu lễ kỷ niệm của sinh viên Lâm Vãn – Học viện Báo chí và Truyền thông."

Thời điểm gửi sẽ được hệ thống tự động lưu lại, không ai có thể sửa đổi.

Tiếp theo, tôi đăng nhập vào hệ thống lưu trữ bài phát biểu của trường rồi tải lên đúng bộ tài liệu đó.

Mỗi lần tải lên, hệ thống đều tạo mã phiên bản riêng và ghi nhận chính xác thời gian nộp.

Trước kia tôi luôn thấy quy trình này quá rườm rà.

Không ngờ hôm nay, chính nó lại trở thành lá chắn bảo vệ mình.

Cuối cùng, tôi in toàn bộ bài phát biểu rồi chạy sang phòng in ngay cạnh hậu trường.

Giáo viên trực phòng vừa nhìn thấy tôi đã mỉm cười.

"Cô ơi, cô đóng giúp em dấu xác nhận thời gian nhận tài liệu lên trang bìa được không ạ? Em sợ lát nữa nhiều bản quá lại nhầm."

Cô giáo vừa đóng dấu vừa bật cười.

"Sinh viên xuất sắc có khác, làm gì cũng cẩn thận."

Tôi nhận lại tập tài liệu, cảm nhận rõ mồ hôi đã thấm ướt cả lòng bàn tay.

Khi quay trở lại, Lục Thừa đã mất kiên nhẫn.

"Xong chưa?"

"Rồi."

Tôi lấy từ túi ra một chiếc USB khác.

Đó là bản dùng để "chạy thử" mà tôi vừa chuẩn bị trong lúc nãy.

Nhìn bề ngoài, toàn bộ PPT gần như giống hệt bản chính thức.

Nhưng ở biểu đồ trang mười bảy, tôi cố ý sửa số lượng mẫu từ "372" thành "327".

Kiểu đánh số trang cũng được đổi sang một định dạng hiếm khi sử dụng.

Trong phần ghi chú, tôi lặng lẽ thêm một dòng:

"Chỉ dùng để kiểm tra thiết bị trình chiếu."

Ngay cả phần thuộc tính của tệp, tôi cũng giữ nguyên tên phiên bản thử nghiệm.

Khi trình chiếu, không ai nhận ra những khác biệt ấy.

Nhưng nếu ai lấy file này rồi mạo nhận là bản gốc, tất cả sẽ trở thành dấu vết không thể chối cãi.

Tôi đưa chiếc USB cho Lục Thừa.

"À đúng rồi, bên Hội sinh viên có biên bản bàn giao phải không? Anh ghi giúp em luôn nhé, sau này lỡ thất lạc còn dễ đối chiếu."

Động tác nhận USB của anh ta khựng lại.

"Lâm Vãn... đến cả anh mà em cũng không tin?"

Tôi mỉm cười bình thản.

"Đây là quy trình của Hội sinh viên mà. Em chỉ phối hợp công việc thôi."

Lục Thừa nhìn tôi chằm chằm vài giây.

Cuối cùng, anh ta vẫn cầm bút ký vào biên bản.

Tên người nhận.

Thời gian tiếp nhận.

Chiếc USB được bàn giao.

Mọi thông tin đều ghi đầy đủ.

Tôi nhìn anh ta bỏ chiếc USB vào túi áo.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết.

Con cá đã chính thức cắn câu.

2

Sau khi Lục Thừa rời đi, tôi không quay lại hậu trường ngay.

Vẫn còn gần nửa tiếng nữa mới đến lượt phát biểu, tôi quyết định ra trước cửa hội trường hít thở để lấy lại bình tĩnh.

Vừa bước đến sảnh chính, tôi đã thấy một bà cụ tóc bạc đang bị nhóm tình nguyện viên ngăn lại.

Bà mặc chiếc áo khoác màu xám sẫm đã cũ, trên tay xách một chiếc túi da bạc màu vì thời gian.

Bà liên tục giải thích mình là cựu sinh viên trở về dự lễ kỷ niệm, nhưng thư mời điện tử trong điện thoại mãi không mở được.

Cậu sinh viên tình nguyện đứng trực trước cửa lúng túng đến mức mồ hôi túa đầy trán.

"Bà ơi, hôm nay lượng khách quá đông. Nếu không quét được mã QR thì bọn cháu thật sự không thể cho bà vào. Hay bà sang bên kia nghỉ một lát, cháu tìm người hỗ trợ sau được không ạ?".

Bố mẹ chia cho tôi và em gái mỗi người hai trăm nghìn tệ để khởi nghiệp.Bố nói rất rõ:"Hai đứa mỗi người mở một cửa hàng...
23/07/2026

Bố mẹ chia cho tôi và em gái mỗi người hai trăm nghìn tệ để khởi nghiệp.

Bố nói rất rõ:

"Hai đứa mỗi người mở một cửa hàng."

"Mỗi tối phải chụp màn hình doanh thu và chi phí trong ngày gửi vào nhóm gia đình."

"Trong kỳ nghỉ hè này, ai kiếm được nhiều lợi nhuận hơn thì sau này nhà hàng lớn của gia đình sẽ giao cho người đó quản lý."

Theo quy định của bố, lợi nhuận mỗi ngày sẽ được tính bằng doanh thu thực nhận sau khi trừ toàn bộ chi phí phát sinh.

Để chọn được địa điểm phù hợp, tôi mất nửa tháng chạy khắp nơi khảo sát thị trường.

Cuối cùng, tôi sang lại một quán cơm bình dân nằm ngay cạnh khu làng đại học.

Còn em gái tôi, Vương Khai Tâm, chỉ mất đúng một buổi chiều.

Nó đứng trước một mặt bằng trống sát bên nhà tang lễ rồi dứt khoát tuyên bố:

"Em sẽ mở quán đồ nướng ở đây."

"Nơi này mới thật sự có khói lửa cuộc sống."

Điều khiến tôi càng khó hiểu hơn là giá bán của nó.

Xiên thịt cừu còn rẻ hơn cả giá nhập.

Thế nhưng nó lại rất tự tin, nói rằng đây là chiến lược "kéo lưu lượng" trên mạng.

Khi ấy, tôi gần như chắc chắn nó sẽ thua.

Thế nhưng tối nào, bảng tổng kết lợi nhuận mà Vương Khai Tâm gửi vào nhóm gia đình cũng cao hơn tôi vài nghìn tệ.

Ban đầu, tôi thật sự nghĩ...

Có lẽ mình vẫn chưa làm đủ tốt.

Cho đến một ngày, tôi quyết định ngồi lì suốt ba ngày trong quán nước đối diện để đếm lượng khách ra vào cửa hàng của nó.

Ba ngày liên tiếp.

Tổng cộng chỉ có đúng mười bảy bàn khách.

Thế nhưng báo cáo doanh thu nó gửi trong nhóm lại lên tới ba mươi sáu nghìn tám trăm tệ.

Sau khi trừ toàn bộ chi phí, lợi nhuận vẫn còn hơn mười sáu nghìn.

Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số ấy rất lâu.

Lần đầu tiên cảm thấy mọi chuyện có gì đó không ổn.

Chỉ mười bảy bàn khách...

Rốt cuộc phải ăn kiểu gì mới tiêu hết hơn ba mươi sáu nghìn tệ?

Mười bảy bàn.

Trong đó còn có năm bàn chỉ gọi vài chai bia với mấy xiên rau.

Dù tôi có tính rộng tay đến đâu, giả sử mỗi bàn đều chi hết năm trăm tệ thì tổng doanh thu ăn tại chỗ trong ba ngày cũng chưa tới chín nghìn.

Vậy mà doanh thu Vương Khai Tâm báo cáo lại là ba mươi sáu nghìn tám trăm tệ.

Khoản chênh lệch gần hai mươi tám nghìn tệ ấy...

Rốt cuộc đến từ đâu?

Tôi ngồi trước máy tính rất lâu.

Cuối cùng vẫn nhắn vào nhóm gia đình:

"Khai Tâm, ba ngày nay ngoài khách ăn tại quán thì em còn có đơn hàng nào khác không?"

Tin nhắn vừa gửi đi, gần như ngay lập tức đã nhận được câu trả lời.

"Tất nhiên là có."

Ngay sau đó, nhóm chat liên tục hiện lên hơn chục ảnh chụp màn hình.

Nào là hộp quà đồ nướng.

Thẻ thành viên trả trước.

Tiền đặt cọc tiệc mừng đỗ đại học.

Các gói combo bán trước trên nền tảng trực tuyến.

Cộng tất cả lại...

Vừa đúng hơn hai mươi tám nghìn tệ.

Mỗi ảnh đều ghi đầy đủ thời gian thanh toán, số tiền, mã giao dịch.

Tài khoản nhận tiền cũng đúng là tài khoản của quán đồ nướng.

Sau cùng, Vương Khai Tâm còn gửi thêm một đoạn ghi âm.

"Chị à."

"Không biết làm marketing thì cũng đừng nghĩ doanh thu của em là giả chứ."

Tôi còn chưa kịp trả lời.

Bố đã nhắn trước.

"Làm ăn bây giờ không thể chỉ nhìn lượng khách ngồi trong quán."

"Khai Tâm biết bán voucher, bán thẻ thành viên, bán trước sản phẩm."

"Đó cũng là năng lực."

Mẹ cũng lập tức lên tiếng giảng hòa.

"Mỹ Lệ chỉ cẩn thận thôi."

"Cuộc thi này vốn dựa trên doanh thu nên hỏi rõ sổ sách cũng chẳng có gì sai."

"Nhưng hai đứa là chị em ruột."

"Đừng vì chuyện kinh doanh mà ảnh hưởng tình cảm."

Một người đứng ra bênh vực Khai Tâm.

Một người tìm đường lui cho tôi.

Đến cuối cùng...

Người có vẻ nhỏ nhen lại chính là tôi.

Chiều hôm ấy.

Mẹ mang sang quán tôi một thùng chè đậu xanh.

Lúc đó vừa hết giờ cao điểm buổi trưa.

Cả căn bếp nóng hầm hập như lò hấp.

Bà tự tay múc cho tôi một bát chè, còn bỏ thêm đường phèn.

"Con xem."

"Mở quán mà cực chẳng khác gì đi khuân vác."

"Khai Tâm thì ngày nào cũng quay video, livestream."

"Nhìn thì có vẻ nhàn, nhưng cũng phải suy nghĩ nhiều."

"Mẹ không bảo con thua em."

"Con cẩn thận, ổn định."

"Còn em con nhanh nhạy, biết nắm cơ hội."

"Mỗi đứa đều có điểm mạnh riêng."

Tôi cúi đầu uống một ngụm chè.

Rất ngọt.

Rồi ngẩng lên hỏi:

"Nhưng thịt cừu của nó bán còn thấp hơn giá nhập."

"Chi phí kiểu gì lại thấp được như vậy?"

Nụ cười trên mặt mẹ khựng lại.

Bà đáp rất nhanh:

"Mới khai trương thì phải bán rẻ để thu hút khách."

"Bố con bảo rồi."

"Đó gọi là nuôi thói quen tiêu dùng."

Tôi tiếp tục hỏi:

"Thế tấm thẻ trả trước năm nghìn tệ hôm nọ là ai mua vậy mẹ?"

Mẹ cúi đầu thu dọn bát.

"Mẹ biết sao được."

"Chắc bạn bè nó ủng hộ."

Trước khi về, bà còn giúp tôi khiêng mấy bao gạo trong bếp xếp gọn vào góc.

Nhìn bóng lưng mẹ rời đi.

Tôi bỗng tự hỏi...

Có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều chăng?

Ảnh thanh toán đều là thật.

Số tiền cũng hoàn toàn khớp.

Biết đâu...

Vương Khai Tâm thật sự có cách kinh doanh riêng.

Chín giờ rưỡi tối.

Sau khi khóa sổ, tôi lái xe ngang quán đồ nướng của em gái.

Lúc ấy quán đã hết khách.

Nhân viên đang thu dọn bàn ghế.

Bên kia đường, chiếc xe cuối cùng của nhà tang lễ cũng vừa rời đi.

Những vòng hoa trắng trước cổng bị gió đêm thổi khẽ lay động.

Vương Khai Tâm ngồi sau quầy thu ngân nghịch điện thoại.

Thấy tôi, nó cười rồi gọi:

"Chị."

"Có muốn ăn ít đồ nướng không?"

"Hôm nay còn dư nhiều lắm."

Tôi nhìn vào tủ lạnh.

Hai tầng thịt cừu vẫn còn chất đầy.

"Hôm nay bán thế nào?"

"Cũng được."

"Khách đông lắm."

Tôi không hỏi thêm.

Lặng lẽ quay người đi về phía bãi xe.

Vừa ngồi vào trong xe.

Nhóm gia đình lại hiện thêm một tin nhắn mới.

"Hai mươi hộp quà đồ nướng cho nhân viên công ty đi team building."

"Sáu nghìn tám trăm tám mươi tám tệ."

"Đã thanh toán."

Thời gian thanh toán hiển thị...

9 giờ 42 phút tối.

Chính là lúc tôi vừa rời khỏi quán.

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn sang.

Cửa hàng không hề có khách bước vào.

Cũng chẳng có tài xế giao hàng nào xuất hiện.

Nhân viên thậm chí đã kéo cửa cuốn xuống quá nửa.

Tôi mở ảnh chụp màn hình đơn hàng.

Trong đó không hề có địa chỉ giao.

Trạng thái chỉ ghi:

"Chờ khách tự đến lấy."

Còn phần ghi chú...

Vỏn vẹn bốn chữ:

"Tạm gửi tại quán."

Có người bỏ ra sáu nghìn tám trăm tám mươi tám tệ mua hai mươi hộp đồ nướng.

Nhưng không yêu cầu giao hàng.

Cũng chẳng hẹn thời gian đến nhận.

Tôi nhìn sang nhà tang lễ đã tắt đèn phía đối diện.

Một ý nghĩ vô cùng kỳ lạ bất chợt hiện lên trong đầu.

Những vị khách đặt hàng qua mạng của Vương Khai Tâm...

Chẳng lẽ vốn dĩ không cần địa chỉ?

Hay nói đúng hơn...

Họ căn bản không cần phải đến lấy hàng.

Sáng hôm sau.

Việc đầu tiên tôi làm là đến thẳng quán đồ nướng của Vương Khai Tâm.

Tôi nhìn em gái rồi nói:

"Đưa chị xem đơn hàng hộp quà tối qua."

Nó ngẩng đầu.

"Em gửi vào nhóm rồi còn gì."

Tôi lắc đầu.

"Chị muốn xem dữ liệu trong hệ thống quản lý."
..

23/07/2026

“Dì ơi, cháu sẽ ở phòng dì đấy, phòng đó có ánh sáng rất đẹp mà.”

Tô Dao vừa đặt vali xuống, chưa kịp thay dép đã đứng ngay cửa, mắt liếc quanh nhà rồi nói câu đầu tiên như vậy.

Tôi vẫn cầm ly nước cam vừa mới ép cho con bé.

Sáng nay nghe tin cháu đến, tôi còn tranh thủ chạy ra siêu thị mua thêm đồ.

Tô Dao nhận ly, uống một ngụm nước rồi nhìn thẳng về phía cánh cửa cuối hành lang.

Đó chính là phòng ngủ của tôi — phòng chính, có nhà vệ sinh riêng và ban công hướng nam.

Trên ban công, tôi trồng ba chậu hoa hồng.

Hai năm nay, mỗi sáng sáu giờ tôi đều dậy tưới nước, chăm sóc từng bông, giờ hoa nở rực rỡ đẹp không thua nhà ai.

“Phòng của dì có nhà vệ sinh riêng, đúng không?”

“Tối nào cháu cũng phải tắm, cháu không quen dùng nhà vệ sinh ngoài phòng khách.”

Tô Dao đẩy vali sát tường rồi cúi xuống cởi giày.

Cử chỉ của con bé rất tự nhiên, như vừa trở về nhà mình.

Tôi nhẹ nhàng vuốt thành ly thủy tinh, mỉm cười nhưng không nói gì.

Cô ấy thay xong giày, ngước nhìn tôi, mặt hơi nhăn lại như thấy tôi không hiểu ý mình nói gì.

Năm nay cháu học năm tư đại học, mới hơn hai mươi tuổi, gương mặt lúc nào cũng có vẻ đòi hỏi người khác phải nhường nhịn.

Tôi quá quen với ánh nhìn ấy.

Mẹ tôi ngày xưa cũng thế, chị gái tôi cũng từng vậy, giờ đến lượt cháu.

“Dì ơi, cháu bảo cháu sẽ ở phòng dì…”

Tôi tựa lưng vào tủ giày, giọng điệu bình thản như con bé đáp lại:

“Có cần đổi luôn cả tên trên sổ đỏ thành tên cháu không?”

Căn phòng im lặng, chỉ hơn hai giây.

Tô Dao hé miệng rồi lại khép lại.

Ánh mắt cháu rời tôi, nhìn về chiếc sofa trong phòng khách rồi quay lại, rõ ràng không ngờ tôi nói vậy.

Hơi nước trên thành ly cam trong tay tôi đã bắt đầu đọng lại.

Tôi cúi đầu nhìn một lúc rồi đặt ly lên tủ giày.

“Cháu sẽ ở phòng ngủ phụ.”

“Ga giường và vỏ chăn đều mới, dì vừa thay hôm qua.”

“Phòng nhỏ hơn chút nhưng rất sạch sẽ.”

Nói xong, tôi bước vào phòng khách, tiện tay mang luôn ly nước cam theo.

Vali vẫn đứng ngay cửa.

Bánh xe kéo lê trên sàn nhà vừa lau sạch, để lại vệt bùn xám.

---

Điện thoại reo.

Tôi chưa kịp đi từ phòng khách sang bếp thì màn hình hiển thị tên: Tô Tú Lan.

Là chị gái tôi.

Vừa bắt máy, chị ta không thèm chào hỏi.

“Em định làm gì vậy?”

“Dao Dao mới đến nhà em ngày đầu, em đã tỏ thái độ thế rồi à?”

“Nó chỉ là đứa trẻ, ở nhà em vài ngày có gì to tát đâu?”

“Nhà em có đúng hai phòng ngủ, một phòng khách, em ở một mình, nếu không dùng thì để trống đi.”

Giọng chị ta chói tai, gấp gáp như tiếng móng tay cào kính.

Tôi tựa vào cửa bếp, một tay cầm điện thoại đứng đó không động đậy, tay kia mở vòi nước.

Tiếng nước chảy vang lên ào ào.

Tôi tranh thủ vài giây chỉnh lại nhịp thở.

“Nó nói chuyện gì với chị?”

“Nó bảo em bắt nó ở phòng ngủ phụ!”

“Phòng đó còn chẳng có nhà vệ sinh riêng kìa.”

“Dao Dao từ nhỏ đã thích sạch sẽ, em không biết sao?”

“Nó dùng nhà vệ sinh trong phòng chính mấy ngày rồi trả lại, đâu có lấy luôn.”

“Em cần làm vậy đến mức đó à?”

Giọng chị ta hùng hồn như chuyện đó là đương nhiên.

Từ nhỏ đến lớn, chị ta luôn giữ quyền thế.

Chị là chị, tôi là em.

Chị ra lệnh, tôi phải nghe.

Quần áo chị mặc phải mới, tôi mặc đồ cũ của chị.

Tiền mừng tuổi tôi đưa chị giữ, cuối cùng đều nằm trong túi chị.

Mẹ tôi dạy: chị là chị, em phải nhường.

Mẹ mất rồi, chị ta vẫn tiếp tục câu chuyện đó.

Tôi làm em gái chị, đương nhiên phải giúp.

Tôi đã giúp chị hơn ba mươi năm, đến nỗi thành thói quen.

“Phòng ngủ phụ có nhà vệ sinh chung ngoài hành lang, cách phòng nó chỉ ba bước chân.”

Tôi tắt vòi nước, giọng bình thản:

“Phòng ngủ chính là chỗ em ở.”

“Em không quen để người khác động vào đồ của mình.”

Cô ta chép đáp án kỳ thi đại học của tôi.Vậy thì tôi sẽ để cô ta phải học lại thêm một năm.Câu đầu tiên...Đáp án đúng là...
22/07/2026

Cô ta chép đáp án kỳ thi đại học của tôi.

Vậy thì tôi sẽ để cô ta phải học lại thêm một năm.

Câu đầu tiên...

Đáp án đúng là C.

Nhưng tín hiệu Ngụy Minh Châu nhận được lại là A.

Năm phút sau khi giám thị phát đề, tôi bình tĩnh tô đáp án chính xác lên phiếu trả lời.

Chiếc vòng bạc trên cổ tay vẫn im lìm.

Không hề rung.

Cũng chẳng nóng lên như kiếp trước.

________________________________________

Một ngày trước kỳ thi đại học, tôi mở mắt tỉnh dậy trong căn nhà phụ của nhà họ Ngụy.

Ngay ngoài cửa, giọng mẹ vang lên rõ mồn một.

"Tương lai của Minh Châu đều trông cậy vào con."

"Đừng có giở tính trẻ con."

Chỉ nghe đến đó, tôi đã hiểu...

Mình đã sống lại.

Quay về đúng một ngày trước kỳ thi đại học.

Kiếp trước, bên trong chiếc vòng bạc trên tay tôi được giấu một thiết bị phát tín hiệu.

Ấn một lần là đáp án A.

Hai lần là B.

Ba lần là C.

Bốn lần là D.

Còn thiết bị nhận tín hiệu của Ngụy Minh Châu được giấu kín trong chiếc đai bảo vệ eo.

Đai rung mấy lần, cô ta sẽ điền đáp án tương ứng.

Cô ta chẳng cần tự làm bài.

Thậm chí cũng không cần ngẩng đầu nhìn đề.

Chỉ cần ngồi yên chờ tôi gửi từng đáp án đến tận tay.

Tôi...

Đã thật sự làm như vậy.

Từ môn Toán...

Đến Khoa học tổng hợp...

Rồi Tiếng Anh...

Không bỏ sót lấy một câu.

Sau khi công bố điểm thi, Ngụy Minh Châu đạt hơn sáu trăm năm mươi điểm, thuận lợi bước chân vào trường đại học tài chính mà nhà họ Ngụy đã chuẩn bị sẵn.

Ai ai cũng khen cô ta thiên tư thông minh.

Người ta còn trầm trồ rằng trước kỳ thi cô ta vẫn ngày ngày luyện đàn piano, vậy mà vẫn dễ dàng đạt số điểm khiến bao học sinh thức khuya dậy sớm cũng không chạm tới.

Còn tôi...

Là thủ khoa toàn thành phố.

Thế nhưng trong lúc tôi ngủ say, bố mẹ lại lén sửa nguyện vọng xét tuyển.

Họ không cho tôi rời khỏi thành phố.

Không cho tôi theo học ngành Công nghệ thông tin mà mình yêu thích.

Bởi nhà họ Ngụy còn cần tôi.

Cần tôi tiếp tục làm cái bóng phía sau Ngụy Minh Châu.

Thế nên cuối cùng...

Tôi chỉ được học tại một trường sư phạm ngay trong thành phố.

Sau khi tốt nghiệp, tôi lại bước vào công ty giáo dục của nhà họ Ngụy.

Đề thi do tôi biên soạn.

Nhưng người ký tên là Ngụy Minh Châu.

Giáo trình do tôi thức đêm viết.

Đứng trên bục giảng lại là Ngụy Minh Châu.

Bộ ngân hàng đề dành cho học sinh giỏi mà tôi mất tròn ba tháng mới hoàn thành.

Trong buổi họp báo, cô ta đứng trên sân khấu mỉm cười nói:

"Đây là món quà tôi dành tặng cho tất cả những đứa trẻ bình thường."

Cô ta trở thành giám đốc.

Còn tôi...

Chỉ là một biên tập viên quèn với mức lương sáu nghìn năm trăm tệ mỗi tháng.

Rạng sáng hai giờ vẫn phải ngồi sửa từng bài phát biểu cho cô ta.

Đến năm hai mươi bảy tuổi...

Tôi gục chết trong nhà vệ sinh công ty.

Trên màn hình máy tính vẫn còn mở dang dở bản phân tích đề thi.

Tiêu đề ghi rõ:

《Danh sư Ngụy Minh Châu giúp bạn bứt phá kỳ thi đại học》

Bác sĩ kết luận tôi đột tử vì tim, nguyên nhân là làm việc quá sức trong thời gian dài.

Mẹ tôi vội vàng chạy đến bệnh viện.

Bà khóc đến mức suýt ngất.

Nhưng...

Không phải vì thương tôi.

Việc đầu tiên bà làm là túm lấy áo bác sĩ rồi hỏi:

"Dữ liệu trong máy tính của nó còn khôi phục được không?"

"Tuần sau cô Minh Châu còn phải mở lớp học trực tuyến."
..

Lần nữa mở mắt.

Tôi đã đứng trước cổng điểm thi.

Mẹ vừa chỉnh lại cổ áo đồng phục cho tôi vừa hạ giọng cảnh cáo:

"Đừng quên ai là người cứu mạng em trai con."

"Nếu không có nhà họ Ngụy thì gia đình mình đã tan từ lâu."

"Con chỉ cần động ngón tay một chút thôi, Minh Châu sẽ có cơ hội đổi đời nhờ kỳ thi này."

Tôi cúi xuống nhìn chiếc vòng bạc trên cổ tay.

Rồi khẽ gật đầu.

"Con biết."

Đương nhiên là tôi biết.

Cuộc đời của Ngụy Minh Châu...

Đang nằm trong tay tôi.

Cho nên trước lúc bước vào phòng thi, tôi đã ghé nhà vệ sinh.

Ba phút sau, tôi đi ra với một chiếc vòng bạc giống hệt chiếc cũ.

________________________________________

Câu đầu tiên.

Tôi nhanh chóng giải ra đáp án.

C.

Các bước tính toán trên giấy nháp rõ ràng không thể nhầm lẫn.

Thế nhưng...

Ở một phòng thi khác.

Chiếc đai bảo vệ eo của Ngụy Minh Châu chỉ rung đúng một lần.

Điều đó đồng nghĩa với đáp án cô ta nhận được là...

A.

Câu thứ hai.

Đáp án đúng là B.

Cô ta nhận được D.

Câu thứ ba.

Đáp án đúng là A.

Cô ta lại nhận thành C.

Tôi cúi đầu tiếp tục giải đề.

Đầu bút lướt nhanh trên giấy nháp.

Mỗi câu hỏi...

Tôi đều nghiêm túc tính toán.

Mỗi đáp án đúng...

Tôi đều cẩn thận tô lên phiếu trả lời của mình.

Còn Ngụy Minh Châu...

Điều cô ta nhận được là cả một bộ đáp án sai hoàn chỉnh.

Sai rất tự nhiên.

Sai đến mức nhìn vào hoàn toàn không tìm ra quy luật.

Đương nhiên...

Đó không phải là những đáp án tôi bịa đại.

Kiếp trước, sau khi kỳ thi kết thúc, Ngụy Minh Châu chê những bài giải trên mạng quá sơ sài.

Cô ta bắt tôi thức đêm tổng hợp lại toàn bộ đề thi môn Toán.

Cô ta muốn đăng lên Weibo.

Muốn chứng minh bản thân không chỉ gặp may, mà thực sự có năng lực.

Tôi đã thức trắng hai đêm liền.

Phân tích từng câu hỏi.

Từng đáp án.

Từng lỗi sai dễ mắc.

Cuối cùng...

Cô ta thậm chí còn chẳng buồn xem qua.

Chỉ việc sao chép rồi đăng lên mạng.

Cho nên đến bây giờ...

Từng câu trong đề thi ấy vẫn in sâu trong đầu tôi.

Tôi nhớ rõ đáp án đúng.

Cũng nhớ rõ phương án nhiễu nào dễ khiến người ta mắc bẫy nhất.

Thậm chí nhớ cả những lỗi tưởng như hợp lý nhưng sẽ khiến mất sạch điểm của cả câu.

________________________________________

Kỳ thi đã trôi qua được hơn nửa thời gian.

Giám thị ngồi phía trước bên phải bất chợt liếc nhìn tôi.

Tôi lập tức dừng bút.

Giơ tay lên rồi khẽ xoay cổ tay.

Chiếc vòng bạc trượt nhẹ xuống cổ tay theo động tác.

Bên trong...

Không có chip.

Không có pin.

Hoàn toàn rỗng.

Ánh mắt giám thị nhanh chóng rời đi.

Tôi tiếp tục cầm bút.

Câu trắc nghiệm cuối cùng.

Đáp án đúng là D.

Còn Ngụy Minh Châu...

Chỉ nhận được B.

Sau khi tô xong toàn bộ phiếu trả lời, tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

Vẫn còn bốn mươi lăm phút nữa mới hết giờ.

Đủ để tôi kiểm tra lại bài làm hai lượt.

Cũng đủ để Ngụy Minh Châu...

Tự tay tô kín một tương lai sai lầm của chính mình.

Chuông báo hết giờ vang lên.

Tôi đặt bút xuống.

Bước ra khỏi phòng thi.

Ánh nắng ngoài trời chói chang đến mức khiến người ta phải nheo mắt.

Vừa đi tới nhà vệ sinh ở tầng hai của khách sạn, cánh cửa bất ngờ bị ai đó kéo bật ra.

Ngụy Minh Châu lao tới, túm lấy tay tôi rồi kéo mạnh vào bên trong.

"Cạch."

Cửa vừa đóng lại, cô ta lập tức khóa trái.

Hôm nay cô ta buộc tóc đuôi ngựa cao.

Trán lấm tấm mồ hôi.

Vừa nhìn thấy tôi, điều đầu tiên cô ta hỏi không phải bài thi làm thế nào.

Mà là ném mạnh thiết bị nhận tín hiệu lên bồn rửa tay rồi gằn giọng:

"Tại sao câu số sáu lại là đáp án D?"

"Thầy luyện thi của bọn tôi đã nói rồi, câu đó khả năng rất lớn phải chọn B."..

Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, mẹ gọi video cho tôi.Qua màn hình điện thoại, bà ngồi trên mép giường trong căn nhà nhỏ ở ...
22/07/2026

Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, mẹ gọi video cho tôi.

Qua màn hình điện thoại, bà ngồi trên mép giường trong căn nhà nhỏ ở quê. Nụ cười trên gương mặt vẫn hiền hậu như mọi khi, nhưng thấp thoáng vẻ ngập ngừng.

"Niệm Niệm à... chuyện mẹ nhờ hôm trước, con rể đã xem giúp mẹ chưa?"

Tôi thoáng khựng lại.

"Chuyện gì vậy mẹ?"

Nụ cười của mẹ cứng đi trong giây lát, rồi bà vội xua tay như sợ làm phiền con.

"Không có gì đâu. Chỉ là tấm phim chụp ở bệnh viện huyện ấy mà. Mẹ định nhờ con rể xem qua một chút."

"Nó làm bác sĩ trên tỉnh, công việc bận lắm. Bệnh của mẹ cũng là bệnh cũ, không gấp đâu."

Ngoài miệng tôi vẫn nhẹ nhàng đáp lại vài tiếng.

Nhưng trong lòng đã nặng trĩu.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi cầm lấy điện thoại của chồng là Chu Nghiên Hành.

Tấm phim mẹ gửi từ một tuần trước đã hiện thông báo quá hạn.

Anh thậm chí còn chưa từng mở ra xem.

Thế nhưng chỉ khoảng mười phút trước, thanh mai trúc mã của anh là Lâm Mạn lại vừa đăng lên vòng bạn bè hàng loạt ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa hai người.

Kèm theo đó là dòng trạng thái đầy vui vẻ:

"Cảm ơn thực đơn giảm cân của bác sĩ Chu. Đúng là chuyện gì cũng phải nhờ người có chuyên môn."

Tôi lặng lẽ kéo xuống xem từng bức ảnh.

Từ chín giờ tối hôm qua cho đến tận hai giờ sáng, Chu Nghiên Hành vẫn kiên nhẫn nhắn tin với cô ta.

Anh tính toán lượng calo trong từng bữa ăn.

Lên sẵn lịch tập luyện.

Ngay cả thời gian uống nước cũng dặn dò cẩn thận từng chút một.

Tôi nhìn chằm chằm vào bài đăng ấy rất lâu.

Những ngón tay vô thức siết chặt lấy điện thoại.

Mẹ tôi đã đợi suốt bảy ngày.

Trong bảy ngày ấy, bà không dám thúc giục lấy một lần.

Còn Lâm Mạn...

Chỉ vì buột miệng than một câu rằng mình tăng cân, anh lại có thể thức trắng đến hai giờ sáng để lên kế hoạch cho cô ta.

Ngay trong khoảnh khắc ấy...

Tôi bỗng thấy cuộc hôn nhân kéo dài tám năm này dường như đã chẳng còn lý do gì để mình tiếp tục níu giữ.

Đúng lúc ấy, cửa phòng ngủ được đẩy mở.

Chu Nghiên Hành vừa bước vào vừa đưa tay day nhẹ giữa hai hàng lông mày, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

"Tuần này anh có mấy ca đại phẫu liên tiếp."

"Bận đến mức chẳng còn thời gian xem điện thoại."

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

Không hỏi.

Cũng không vạch trần lời nói dối của anh.

Sáng sớm hôm sau, tôi lập tức đặt vé tàu cao tốc trở về quê.

Khi đến trước cổng nhà, mẹ đang ngồi ngoài sân nhặt rau.

Vừa nhìn thấy tôi, bà sững sờ một lúc lâu rồi mới luống cuống đứng dậy, vừa lau tay vào chiếc tạp dề vừa hỏi:

"Niệm Niệm... sao con về đột ngột thế?"

Tôi bước đến ngồi cạnh bà, nhẹ nhàng cầm lấy rổ rau trong tay.

"Con đưa mẹ lên bệnh viện tuyến tỉnh khám lại."

Đôi mắt mẹ lập tức sáng bừng.

"Có phải con rể đã xem phim rồi, bảo mẹ lên bệnh viện lớn kiểm tra không?"

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại.

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

Mẹ vui mừng đứng dậy, vội vã đi vào nhà thu xếp đồ đạc.

Nụ cười trên gương mặt bà rạng rỡ đến mức chẳng thể giấu nổi.

"Nó bận như thế mà vẫn nhớ chuyện của mẹ."

"Đúng là làm phiền con rể quá."

Đúng lúc ấy, thím Vương hàng xóm đi ngang qua.

Mẹ lập tức vui vẻ gọi bà ấy lại.

"Con rể tôi nhất quyết bắt tôi lên bệnh viện tỉnh khám."

"Nó bảo bệnh viện dưới quê không kiểm tra kỹ."

"Mấy hôm tới nhờ bà cho đàn gà nhà tôi ăn giúp nhé."

Thím Vương cười tươi, nhìn sang tôi rồi nói:

"Đúng là bà có phúc, gặp được cậu con rể hiếu thảo."

Nghe vậy, mẹ cười đến mức khóe môi chẳng thể hạ xuống.

Còn tôi đứng bên cạnh, chỉ thấy trong lòng chua xót vô cùng.

Bởi sự thật là...

Chu Nghiên Hành còn chưa từng mở tấm phim ấy ra xem.

Nhưng nhìn mẹ vui vẻ như vậy, tôi lại không đủ nhẫn tâm nói ra sự thật.

Sau khi tiễn thím Vương về, mẹ kéo tôi vào trong phòng.

Bà cúi người mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một chiếc túi nilon được cất rất cẩn thận.

Bên trong là từng xấp phiếu xét nghiệm, hóa đơn viện phí và đơn thuốc từ bệnh viện huyện.

"Mẹ vẫn giữ hết."

Bà cười ngượng nghịu.

"Mẹ định đợi lúc nào con rể rảnh thì đưa một lượt cho nó xem, đỡ phải làm phiền nhiều lần."

Tôi ngồi xuống giúp mẹ sắp xếp lại từng tờ giấy.

Khi lấy hết bệnh án ra, dưới đáy ngăn kéo bỗng hiện ra một chiếc túi vải được gấp ngay ngắn.

Tò mò mở ra.

Bên trong là một chiếc đai bảo vệ thắt lưng vẫn còn nguyên tem.

Đến cả lớp bao bì cũng đã bạc màu theo thời gian.

Mẹ vội vàng cầm lấy, phủi nhẹ rồi cẩn thận bọc lại như đang nâng niu một món bảo vật.

"Con rể mua cho mẹ đấy."

"Mẹ tiếc nên mãi chẳng nỡ dùng."

Tôi nhìn chiếc đai lưng ấy.

Tim bỗng đau nhói.

Tôi còn nhớ rất rõ.

Lần trước mẹ lên chơi, trước lúc bà về quê, Chu Nghiên Hành đã đưa món đồ này cho bà.

Khi ấy tôi cũng ngỡ anh đặc biệt mua tặng mẹ.

Mãi sau này, vô tình nhìn thấy hóa đơn mua hàng trong nhà, tôi mới biết...

Chiếc đai ấy chỉ là quà tặng kèm khi anh mua ghế massage cho Lâm Mạn.

Lâm Mạn chê không lấy.

Anh tiện tay mang về rồi đưa cho mẹ tôi.

Một món quà mà người khác không cần...

Lại được mẹ nâng niu cất kỹ dưới đáy ngăn kéo suốt bao năm, đến lớp nilon bọc ngoài cũng chẳng nỡ bóc.

Đến khi tôi hoàn hồn, mẹ vẫn đang cười nói không ngừng.

"Lần này lên đó, mẹ phải cảm ơn con rể tử tế mới được."

"Nó bận rộn như vậy mà vẫn nhớ đến cái lưng già của mẹ."

Tôi cúi đầu.

Đã nhiều lần muốn nói với mẹ rằng...

Anh không hề tốt như những gì bà vẫn nghĩ.

Nhưng nhìn ánh mắt tràn ngập niềm vui của mẹ...

Những lời ấy cuối cùng vẫn bị tôi nuốt ngược trở vào.

Tôi chỉ lặng lẽ gấp chiếc đai lưng lại, cẩn thận đặt trở về ngăn kéo.

Khi hai mẹ con trở về căn hộ của tôi trên thành phố thì trời cũng vừa nhá nhem tối.

Vừa bước vào nhà, mẹ đã tất bật mở túi hành lý.

"Con cũng thật là."

"Về chẳng báo trước, mẹ chẳng kịp chuẩn bị gì."

"Mẹ chỉ mang theo ít rau với mấy thứ ở quê thôi."

Tôi đón lấy chiếc túi trong tay bà.

Bên trong là bó rau xanh đã được rửa sạch, một giỏ trứng gà ta cùng một hũ củ cải muối do chính tay mẹ làm.

Mẹ chẳng nghỉ ngơi lấy một phút.

Bà đi thẳng vào bếp, thành thạo lấy chiếc tạp dề rồi buộc lên người.

Vừa xắn tay áo, bà vừa quay đầu hỏi tôi:

"Tối nay con rể có về ăn cơm không?"

Mẹ chồng tôi từng ở nhà em chồng suốt ba năm để chăm cháu.Ba năm ấy, bà tận tụy từ sáng đến tối, chưa từng than mệt lấy ...
22/07/2026

Mẹ chồng tôi từng ở nhà em chồng suốt ba năm để chăm cháu.

Ba năm ấy, bà tận tụy từ sáng đến tối, chưa từng than mệt lấy một lời.

Thế nhưng đến khi tôi sinh con, tôi còn chưa kịp mở miệng nhờ vả thì bà đã xoa lưng, thở dài liên tục.

"Ôi, già thật rồi, cái thân này không chịu nổi nữa."

Chiều hôm đó, bà thu dọn hành lý rồi bắt xe về quê.

Tôi không giữ, cũng chẳng trách móc hay oán than một câu.

Đến lúc ở cữ, mẹ ruột tôi vượt hơn nghìn cây số để đến chăm con gái. Tôi nắm tay bà, mỉm cười nói:

"Mẹ, làm mẹ vất vả rồi."

Đến ngày đầy tháng của con, tôi đặt tròn mười bàn tiệc.

Khách mời đều là họ hàng và bạn bè bên nhà mẹ đẻ.

Lục Minh Viễn đi một vòng quanh sảnh, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Mẹ anh đâu? Giai Giai đâu? Sao không thấy ai bên nhà anh đến?"

Tôi bình thản gắp một miếng thức ăn, chậm rãi đáp:

"Vì em không mời."

Gương mặt anh lập tức biến sắc.

________________________________________

Ngày con gái tôi chào đời, ngoài cửa phòng sinh chỉ có duy nhất Lục Minh Viễn đứng đợi.

Anh cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại, màn hình sáng lên rồi lại tối đi, từ đầu đến cuối chẳng nói mấy lời.

Không lâu sau, y tá bế đứa bé ra ngoài, mỉm cười báo tin:

"Mẹ tròn con vuông."

Lục Minh Viễn chỉ liếc nhìn con một cái rồi hỏi:

"Là... con gái sao?"

Nụ cười trên gương mặt cô y tá lập tức nhạt đi vài phần.

"Con gái thì có sao đâu? Bé nặng ba cân sáu, rất khỏe mạnh."

Anh như nhận ra mình lỡ lời, vội vàng giải thích:

"Ý tôi không phải vậy."

Tôi nằm trên giường bệnh, thuốc tê vẫn chưa hết tác dụng.

Nghe câu nói ấy, lòng tôi lạnh buốt như vừa bị dội một gáo nước đá.

Anh bảo không có ý gì...

Nhưng tôi hiểu quá rõ cái "ý" ấy là gì.

Khi mang thai được năm tháng, mẹ chồng tôi là Mã Phượng Lan từng xoa bụng tôi rồi cười nói:

"Bụng nhọn thế này thì chắc chắn là cháu trai."

Đến tháng thứ bảy, bà lại vui vẻ tuyên bố:

"Nhà họ Lục chỉ còn thiếu mỗi một đứa cháu trai thôi."

Khi ấy tôi chỉ cười nhẹ, không đáp.

Lục Minh Viễn cũng cười theo.

"Mẹ à, con trai hay con gái đều như nhau."

Mã Phượng Lan lập tức lườm anh.

"Bây giờ thì nói thế thôi, đợi sinh ra rồi con sẽ biết."

Lúc ấy tôi chỉ nghĩ bà nhiều lời.

Tôi vẫn tin rằng, người trong một nhà rồi cũng sẽ dần hiểu và yêu thương nhau.

Nhưng hóa ra...

Tôi đã quá ngây thơ.

________________________________________

Ngày thứ hai sau khi sinh, Mã Phượng Lan đến bệnh viện.

Đi cùng bà còn có em chồng tôi là Lục Giai Giai.

Vừa bước vào phòng, Giai Giai đặt túi hoa quả xuống rồi than thở:

"Chị dâu sinh bất ngờ quá, tối qua mẹ em lo đến mất ngủ."

Mã Phượng Lan đặt túi lên tủ đầu giường.

Điều đầu tiên bà làm không phải nhìn cháu nội, mà là quan sát tôi từ đầu đến chân.

"Hồi phục thế nào rồi?"

"Cũng ổn."

"Có sữa chưa?"

"Vẫn chưa."

Nghe vậy, bà lập tức cau mày.

"Thanh niên bây giờ đúng là yếu thật. Sinh một đứa trẻ thôi mà cũng khó khăn đến vậy."

Tôi lặng im.

Lúc ấy, mẹ tôi là Diêu Ngọc Cầm vẫn còn đang trên chuyến tàu cao tốc.

Sau khi nhận được tin tôi sinh, bà lập tức thu dọn hành lý ngay trong đêm rồi vượt hơn nghìn cây số đến đây.

Trong khi đó...

Mã Phượng Lan chỉ cách bệnh viện chưa đầy hai mươi phút đi taxi.

Ấy vậy mà vừa bước vào phòng, gương mặt bà đã hiện rõ vẻ miễn cưỡng.

Lục Minh Viễn khẽ ho một tiếng.

"Mẹ, Thanh Hòa vừa sinh xong."

Lúc ấy bà mới dịu giọng.

"Mẹ có nói gì đâu."

Bên cạnh, Lục Giai Giai vừa gọt táo vừa cười.

"Chị dâu nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Chăm trẻ con cực lắm."

Nói rồi cô ta nhìn thẳng vào tôi.

"Hồi trước Đóa Đóa nhà em đều do mẹ chăm từ bé."

Câu nói ấy nghe qua tưởng như vô tình.

Nhưng lại giống một lời nhắc nhở.

Cũng giống như đang âm thầm phân chia ranh giới.

Đương nhiên tôi nhớ rất rõ.

Năm Lục Giai Giai sinh con, Mã Phượng Lan dọn hẳn đến nhà cô ấy.

Từ ngày đứa bé cất tiếng khóc đầu tiên cho đến lúc vào mẫu giáo.

Suốt ba năm.

Ngày nào bà cũng tắm cho cháu, nấu cơm, nửa đêm dậy pha sữa, sáng sớm đưa cháu đi học.

Chưa một lần than mệt.

Cũng chưa từng oán trách.

Gặp ai bà cũng cười nói:

"Con gái tôi sinh con thì tôi không chăm, còn ai chăm nữa?"

Lúc chăm cháu ngoại, bà chẳng bao giờ đau lưng, cũng chẳng hề mỏi gối.

Ba giờ sáng vẫn có thể bật dậy pha sữa.

Nhưng đến lượt tôi...

Bà vừa ngồi chưa đầy mười phút đã bắt đầu đấm lưng.

"Ôi, già thật rồi, cái lưng này chịu không nổi nữa."

Tôi lặng lẽ nhìn bà.

Bà cũng nhìn lại tôi.

Không khí trong phòng bệnh bỗng im lặng đến lạ.

Lục Minh Viễn cúi đầu lướt điện thoại như chẳng hề liên quan.

Lục Giai Giai đưa quả táo vừa gọt xong cho mẹ.

"Mẹ đừng cố nữa. Sức khỏe của mẹ mới là quan trọng nhất."

Mã Phượng Lan nhận lấy quả táo rồi thở dài.

"Mẹ cũng muốn giúp lắm."

"Nhưng cái thân già này thật sự không còn sức."

Tôi bình tĩnh hỏi:

"Mẹ định về quê nghỉ ngơi sao?"

Bà lập tức tiếp lời như đã chờ sẵn câu hỏi ấy.

"Thanh Hòa à, không phải mẹ không muốn chăm con."

"Con cũng thấy đấy, sức khỏe mẹ thế này thì giúp được gì."

"Với lại mẹ ruột con cũng sắp đến rồi."

"Mẹ đẻ chăm con gái ở cữ chắc chắn thuận tiện hơn mẹ chồng."

Bà nói liền một mạch.

Trôi chảy đến mức giống như đã chuẩn bị từ trước.

Tôi không tranh luận.

Chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

"Vâng."

Đến lượt Mã Phượng Lan sững người.

Có lẽ bà nghĩ tôi sẽ giữ bà lại.

Hoặc ít nhất cũng sẽ tỏ ra tủi thân.

Nhưng tôi không làm gì cả.

Lúc ấy Lục Minh Viễn mới ngẩng đầu.

"Thanh Hòa, mẹ anh thật sự không khỏe, em đừng suy nghĩ nhiều."

Tôi nhìn anh.

"Em phải suy nghĩ chuyện gì?"

Một câu hỏi khiến anh nghẹn lời.

Lục Giai Giai lập tức cười xòa.

"Anh em chỉ sợ chị buồn thôi."

Tôi lắc đầu.

"Không đâu."

Quả thật...

Tôi chẳng còn buồn nữa.

Giây phút ấy, lòng tôi bình tĩnh đến kỳ lạ.

Bình tĩnh đến mức ngay cả tức giận cũng không còn.

Bởi tôi hiểu rằng...

Chuyện này không phải mới xảy ra hôm nay.

Chỉ là hôm nay, tôi mới thật sự nhìn rõ mọi thứ.

________________________________________

Ba giờ chiều.

Mã Phượng Lan đã kéo khóa vali.

Đứng cạnh giường bệnh, bà vẫn không quên dặn dò tôi vài câu.

"Đừng bế trẻ suốt ngày."

"Không đủ sữa thì cho uống thêm sữa ngoài."

"Ở cữ đừng có làm mình làm mẩy."

"Phụ nữ ai mà chẳng phải trải qua."

Tôi lặng lẽ nghe hết.

Sau đó bà nói:

"Thôi, mẹ về quê trước vài hôm."

"Vâng."

Bà quay sang Lục Minh Viễn.

"Con đưa mẹ ra ga."

Anh ngập ngừng nhìn tôi.

"Còn Thanh Hòa..."

Mã Phượng Lan lập tức sa sầm mặt.

"Bệnh viện có y tá, mẹ cô ấy cũng sắp tới rồi."

"Một bà già như mẹ ở lại thì giúp được gì."

Lục Minh Viễn lại nhìn tôi.

Ánh mắt như đang chờ tôi giữ anh ở lại.

Tôi nhắm mắt.

"Anh đi đi."

Nghe vậy, anh thở phào nhẹ nhõm.

"Anh đưa mẹ ra ga rồi sẽ quay lại ngay."

Tôi không trả lời.

Cửa phòng khép lại.

Trong căn phòng chỉ còn tôi và con gái.

Con bé nhỏ xíu nằm yên trong chiếc nôi.

Hai bàn tay bé xinh nắm chặt.

Nó nào biết...

Ngay từ khi vừa chào đời, đã có người âm thầm cân đo giá trị của nó chỉ vì giới tính.

Tôi đưa tay khẽ vuốt gò má mềm mại của con.

"An An."

Đó là lần đầu tiên tôi gọi tên ở nhà của con gái.

"Mẹ hứa, sau này mẹ sẽ luôn yêu thương và bảo vệ con."

Điện thoại bỗng rung lên.

Là tin nhắn của Lục Minh Viễn.

"Mẹ anh lớn tuổi rồi, em thông cảm cho bà nhé."

Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.

Cuối cùng chỉ lặng lẽ úp điện thoại xuống đầu giường.

Không trả lời.

________________________________________

Đến chiều tối.

Cửa phòng bệnh được đẩy mở.

Mẹ tôi bước vào.

Mái tóc bà rối bời vì vội vàng, đôi mắt đỏ hoe vì cả quãng đường dài không được nghỉ ngơi.

Trong tay bà vẫn còn nắm chặt tấm vé tàu chưa kịp bỏ đi.

Vừa nhìn thấy tôi, điều đầu tiên bà hỏi là:

"Con có đau lắm không?"

Chỉ một câu nói giản đơn ấy thôi...

Đã khiến hốc mắt tôi cay xè.

Tôi cố mỉm cười.

"Con không sao đâu mẹ."

Bà lại cúi xuống nhìn cháu ngoại.

"Ôi, cháu gái của bà ngoan quá."

Bà rửa tay thật sạch rồi ngắm con bé rất lâu.

Khóe mắt cười cong lên đầy nếp nhăn.

"Giống con hồi nhỏ y như đúc."

Tôi nhìn mẹ, khẽ nói:

"Mẹ, làm mẹ vất vả rồi."

Bà bật cười.

"Con bé ngốc."

"Con sinh con, mẹ không đến thì còn ai đến?"

Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt góc chăn.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại rung.

Lục Minh Viễn gửi thêm một tin nhắn.

"Mẹ anh lên tàu rồi."

"Bà nói đầy tháng sẽ quay lại thăm cháu."

Đọc xong, tôi bỗng bật cười.

Đầy tháng...

Hóa ra bà cũng biết, có những dịp mình nên xuất hiện.

Tôi không trả lời.

Chỉ lặng lẽ chụp màn hình đoạn tin nhắn ấy rồi lưu vào album điện thoại.
..
2O ad lên phunn nhé

Address

Buon Me Thuot

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Những Ngày Cùng Tổng Tài posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category