16/12/2025
Chúng mình chắc sẽ không thể nào viết nên một cái kết đẹp hơn thế này, dù có cố gắng đến đâu.
Tối thứ 7 vừa rồi, trong không gian quen thuộc của Little Li, chúng mình đã cùng nhau xem Goodbye, Dragon Inn – bộ phim kể về một rạp chiếu bóng đang sống những giờ phút cuối cùng của mình. Và khi cánh cổng sắt trên màn ảnh chậm rãi đóng lại, khép lại một kỷ nguyên của rạp Fu-Ho Grand, chúng mình chợt nhận ra rằng bản thân cũng đang ngồi trong sự tĩnh lặng của cái kết dành cho chính chúng mình. Cuộc đời đôi khi có những cách thật kỳ lạ để gieo vần với điện ảnh.
Trong suốt những năm tháng của Hanu Ciné, chúng mình tin rằng bản thân đã làm được một điều đang dần trở nên phản văn hoá. Trong thời đại của sự cô lập và phân mảnh, nơi trải nghiệm cộng đồng hiếm khi còn được sẻ chia mà bị thu hẹp vào từng chiếc màn hình cá nhân; chúng mình chọn tham gia vào một nghi thức thật “cổ xưa”: chọn cùng nhau ngồi trong bóng tối, chọn trao đi thời gian của mình để mơ một giấc mơ chung, và chọn cùng nhau để cho bất cứ thứ gì bên trong mình được xảy ra.
Roland Barthes từng mô tả rạp chiếu phim giống như một không gian của “sự trống rỗng khả dụng”. Ông muốn nói rằng mỗi khi bước vào rạp, chúng ta lại làm rỗng chính mình – tạm bỏ đi cái tôi chật chội thường ngày – để có thể được lấp đầy bởi trải nghiệm của những con người khác. Và chúng mình nghĩ Hanu Ciné đã làm được nhiều hơn thế. Không chỉ là nơi để mỗi người bước vào và lắng nghe thế giới của người khác, Hanu Ciné dần trở thành nơi mà chúng mình được lắng nghe, được nhìn thấy, và được nhìn nhận trọn vẹn như chính con người mình. Có lẽ di sản lớn nhất của Hanu Ciné cũng nằm ở đây, ở trong những tình bạn được hình thành chậm rãi và chắc chắn, ở trong sự tin tưởng, ở trong cảm giác rằng – dù mỗi người rồi sẽ đi về những con đường khác nhau – đã từng có một khoảng thời gian chúng mình chọn bước đi cùng nhau. Ở đó, điện ảnh không chỉ là đối tượng để xem xét, mà còn là lý do để gặp gỡ, để ở lại, và để học cách đồng hành cùng nhau.
Trên bất kì vùng đất mới nào cũng sẽ phải có những loài cây tiên phong, những loài chấp nhận mọc lên trong sự cằn cỗi để tạo dựng sự sống. Và chúng mình tin rằng “loài cây tiên phong” Hanu Ciné cho tới bây giờ đã hoàn thành được nhiệm vụ kiến tạo của nó trên mảnh đất này. Hãy cùng hy vọng rằng lớp mùn mà Hanu Ciné để lại sẽ còn tạo nên được một cánh rừng với những cây gỗ lớn toả bóng rộng hơn nữa trong tương lai. Sự biến mất của chúng mình, theo một cách nào đó, chính là lời chúc phúc xanh tươi nhất dành cho các bạn.
Tạm biệt, và hẹn gặp lại trong những “khu rừng” mà các bạn sẽ tự tay trồng lên.
— Hanu Ciné.