Flamingo Cinema Club

Flamingo Cinema Club Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Flamingo Cinema Club, Ho Chi Minh City.

Về đạo diễn PHẠM VĂN NHẬNNGƯỜI SÓT LẠI CỦA CON TÀU MOI (báo Xuân SGTT 2010)          Hàng xóm chỉ biết ông là  ông già V...
11/04/2026

Về đạo diễn PHẠM VĂN NHẬN
NGƯỜI SÓT LẠI CỦA CON TÀU MOI (báo Xuân SGTT 2010)

Hàng xóm chỉ biết ông là ông già Việt Nam giỏi giang, làm thang máy cho vợ, làm xe đạp ba bánh chạy pin mặt trời, giúp đỡ láng giềng khi có việc. Chỉ vậy thôi, cho đến ngày ông xuất hiện trên... báo. Tôi biết ông nhiều hơn, bởi ông là bố dượng của chồng tôi. Chúng tôi gọi ông là chú, chú Phạm văn Nhận.

CUỘC LY HƯƠNG LỊCH SỬ
Sau ba năm điều tra, Pierre Daum, nguyên phóng viên báo Le Monde và Libération, đã tìm được 25 nhân chứng để đưa ra ánh sáng một trang sử thuộc địa bị che giấu về những người lao động Việt Nam. Không nhận mình là nhà sử học, tác giả quyển sách « Nhân công Đông Dương - Di cư cưỡng bức » ra mắt năm 2009 nói mục tiêu của ông là giữ lại cho các nhà nghiên cứu tương lai một chứng từ lịch sử của những tác nhân trực tiếp. Lịch sử đó ghi rằng, năm 1934, một chính sách về cưỡng bức lao động của chính phủ Pháp quy định trong trường hợp « mẫu quốc » có nguy cơ bị xâm lược, người lao động thuộc địa có thể được trưng dụng cho nước mẹ. Năm 1939, Pháp thành lập cơ quan Lao động thuộc địa MOI (Main d’oeuvre indigène) tuyển mộ 20.000 nhân công Việt Nam – phần lớn bị cưỡng bức - đưa sang Pháp thay thế công nhân nước này phải nhập ngũ trong thế chiến thứ hai. Thú thật, trừ bìa bốn và một vài giới thiệu trên báo chí, tôi chưa đọc hết sách của Pierre Daum, bởi tôi có « quyển sách sống » trong nhà.

Người ta gọi ông là đạo diễn phim, nhưng cuộc đời ông cũng là cuốn phim chưa kết thúc. Người làng Đông Ngạc, cậu học trò Phạm văn Nhận luôn ước ao một lần đến Pháp thăm vườn Luxembourg. Mùa thu năm 1939, chàng trai 19 tuổi tự nguyện bước lên tàu vượt biển, với số hiệu Z-T-w 605.

Là phiên dịch, Nhận được cấp riêng một cabin nhưng ông bất nhẫn trước nỗi đau đồng hương, mà như mô tả của một cựu sĩ quan Pháp trong sách Pierre Daum, là “ những tên nhà quê bị đối xử như nô lệ ”. Nhận không bao giờ quên cảnh hàng loạt nông dân bị nhét trong các khoang hầm chật chội, giường ba tầng san sát. Cảnh người trên say sóng nôn xuống người bên dưới và không ai được tắm rửa. Không bao giờ quên tiếng khóc đàn ông – những người bỗng dưng bị bứt khỏi gia đình…
Sau một tháng băng biển, chàng trai ngoại ô Hà Nội không tới vườn Luxembourg mà xuống cảng Marseille giá băng. Tất cả bị đưa vào nhà tù Les Baumettes, chia thành đội, phân đi khắp nước Pháp làm những công việc nhọc nhằn, nguy hiểm như thợ xẻ, thợ nhồi thuốc súng... Từ nông dân, họ trở thành những công nhân không lành nghề ONS (ouvriers non spécialisés), sống trong các trại tập trung được cai quản bởi những tên sĩ quan tham ác. Một lần, Phạm văn Nhận suýt bị đi đày ở Sorgues tỉnh Vaucluse do dám mắng phó giám đốc MOI, đại tá Decotton “Đồ ăn cắp”, khi bắt gặp hắn cắt xén thực phẩm của ONS.

Ông kể cuộc sống của nhân công Việt Nam khi đó thật bi đát: không biết tiếng, không được trả lương thỏa đáng, đói rét, cộng nỗi nhớ nhà, nỗi nhục bị bêu rếu những điều ghê tởm - như ăn thịt trẻ con… - đã khiến các lực điền Việt Nam nhanh chóng suy kiệt, chết mòn vì bệnh tật. Nhắc lại giai đoạn này, báo Le Soir 18/5/2009 đã không ngần ngại dùng thẳng tựa “Khi nước Pháp nhập khẩu nô lệ từ Việt Nam”.

LÚA CAMARGUE và TỰ DO
Là một trong 1.000 người chọn ở lại Pháp sau chiến tranh, Phạm Văn Nhận hiện sống ở miền nam, thị trấn La Grande Motte. Lâu rồi, sau khi chỉ tôi xem bức ảnh dân ta trồng lúa bên tây, ông chở tôi đi thăm ruộng Camargue. Nhìn cánh đồng nước mênh mông nên thơ, tôi nói vui chỉ cần để vào đây chiếc xuồng ba lá thì có thể quay phim Việt Nam. Ông nói nơi đây không từng nên thơ như những gì con thấy. Nơi đây, như báo La Provence viết: “ Nhiều cơ nghiệp lớn đã được xây trên lưng những người nông dân bị đối xử tàn tệ”.

Ông nói thổ nhưỡng Camargue tốt nhưng khí hậu khắc nghiệt; dân Pháp do vậy bỏ ruộng hoang hoặc canh tác chiếu lệ. Chính phủ Vichy - chính quyền Pháp cộng tác Đức quốc xã - khi này nảy ra sáng kiến sử dụng tay nghề của nông dân An-nam, đưa họ đi trồng lúa với lương công nhật 1 quan, trong lúc dân Pháp lao động 5 quan mỗi …giờ! Vụ thu hoạch đầu tiên năm 1941 làm chính quyền Vichy hả dạ. Lúa trở thành đặc sản thứ tư của Camargue sau bò mộng, ngựa trắng, hồng hạc. Thế nhưng, cho đến ngày 9/12/2009, người lao động Đông Dương không hề được nhắc tới.

Tiếng Pháp tốt, Phạm Văn Nhận luôn được giữ làm việc ở văn phòng MOI; nhưng khi ông chụp ảnh, tố cáo sự vô nhân trong các trại thì bị đe dọa trừng phạt. Nhận bỏ trốn nhiệm sở, làm phóng viên tự do. Ông kể sau chiến tranh, năm 1946 – 1952, Pháp tổ chức đưa các ONS về nước. Ngoài 1.000 người chết và 1.000 khác chọn ở lại Pháp theo ước tính, 18.000 nhân công Việt cay đắng quy hương với hai bàn tay trắng và tuổi trẻ bị đánh mất. Phần ông, dù chọn ở lại, nhưng do chứng kiến sự tàn tệ của thực dân, ông và nhiều ONS tích cực tham gia phong trào chống Pháp. Khi chủ tịch Hồ Chí Minh sang thăm chính thức nước Pháp song song hội nghị Fontainebleau, Phạm văn Nhận đã xung phong giúp nhà quay phim Mai Thứ. Đưa tôi bức ảnh Hồ chủ tịch tiếp người Việt Nam tại công viên Bagatelle, ông nói: “Cụ dặn chú và các ONS phải học nghề cho giỏi”.
Từ việc phụ quay và lời khuyên của Hồ chủ tịch, Nhận theo học nghề điện ảnh, bắt đầu bằng phim tài liệu, sau đó là các phim truyện Một trang nhật ký, Hai thế giới, Giá hạnh phúc, Vì đâu nên nỗi. Năm 1954, ông về nước hợp tác với hãng phim Mỹ Phương sản xuất Lòng nhân đạo, Giọt máu rơi, trong đó Giọt máu rơi bị chính quyền Saigon cấm chiếu. Hiện viện tư liệu điện ảnh Việt Nam vẫn lưu hồ sơ sáu phim này. Ông nói ông có duyên điện ảnh: Bản thân làm điện ảnh, đạo diễn Phạm Kỳ Nam là cháu gọi ông bằng chú. Giờ tôi - con dâu - cũng làm điện ảnh.

CHỜ CUỘC QUAY VỀ
Được mời tiếp xúc bạn đọc cùng Pierre Daum tháng 6/2009, ông già Nhận thao thức nhiều đêm vì ký ức bảy mươi năm. Không hẳn là nạn nhân nhưng ông rất vui làm nhân chứng cho nỗi thống khổ đồng bào, vui những bức ảnh riêng - chứng từ duy nhất của giai đoạn này - được sử dụng không nhuận bút. Giống như người cùng thời Lê Bá Đảng, ông nói ông muốn quên quá khứ ; nhưng chọn sống gần Camargue, tôi tin quá khứ trong ông chưa chịu ngủ. Không chỉ những con cá đỏ lội trong hồ có tiểu cảnh ngôi chùa nhỏ, không chỉ những chiếc ghế cẩn rồng trong phòng khách, “góc châu Á” của ông, như chữ của báo Midi Libre, còn có nhiều thứ khác: bàn thờ tổ tiên luôn hương khói, dăm người bạn cùng cảnh, tấm hộ chiếu Việt Nam sau nhiều thập kỷ ly hương…

Chín năm nay, từ mẹ chồng tôi mất, ông sống một mình với lọ tro của bà, lâu lâu con cháu ghé thăm. Đưa tôi những bức hình xưa, ông nói ông muốn lịch sử - không phải của riêng ông - được tiếp tục gìn giữ. Ông mãn nguyện, thanh thản, và luôn luôn hài hước. Thi thoảng ông hát, là khi ông nhớ “những buổi lao động về khuya, phải đạp xe xuyên rừng nhiều cây số không bóng người, chú phải hát thật to cho bớt sợ ». Là người làm vệ sinh cho vợ lúc lâm chung, nên mỗi lần thấy mệt, ông cố đi tắm rửa, thay quần áo đẹp, nằm yên chờ đợi… Vậy rồi sáng hôm sau, vẫn sống. Lại cười, lại đạp xe năng lượng mặt trời ra biển, lại giúp xóm giềng sửa chữa các hư hóc… Biết tôi đặt tên bài báo là Người sót lại của con tàu MOI , ông nói công nhân MOI ngày xưa vẫn giễu mình là MỌI khi thêm dấu nặng.
Ngày 9/12, sau hơn nửa thế kỷ làm ngơ, chịu sức ép bởi báo chí Pháp và công luận, trong đó quyển Le petit mandarin của ONS Lê Hữu Thọ và tác phẩm của Pierre Daum là giọt nước tràn ly, thị xã Arles thuộc vùng Camargue quyết định tổ chức lễ ghi công những người lao động Đông Dương (SGTT 16/12/2009). Khi được mời tham dự với tư cách một trong mười nhân chứng, Phạm văn Nhận và các nhân chứng khác rất vui Không phải vui cái huy chương vuốt ve trễ muộn, mà vui cho những người đã khuất. Nhưng niềm vui vẫn không trọn: Ông Lê Hữu Thọ - người xứng đáng được ghi công nhất đã ra đi trước ba tháng. Ông Bùi văn Diễm ra đi đúng ngày làm lễ!
Năm nay 90 tuổi, ông dặn chúng tôi khi ông mất nhớ mang tro của ông và tro mẹ chồng tôi thả ra biển rộng. Ông nói những hạt tro sẽ băng biển quay về … VIỆT LINH

Ảnh :
- Phạm văn Nhận với số hiệu lên tàu.
- Bác Hồ và Việt kiều ở công viên Bagatelle năm 1946, Phạm Văn Nhận ngồi giữa.
- Phạm văn Nhận mặc đẹp mừng năm 90 tuổi

TRAILER PHIM HAI THẾ GIỚI
11/04/2026

TRAILER PHIM HAI THẾ GIỚI

Hẹn với các bạn mãi, cuối cùng thì phải giữ lời! Chị Phụng đã chính thức trở lại với khán giả TP HCM.Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng – phim tài liệu từng g...

HỒNG HẠC XÔM XÔM QUÁ! NGAY SAU PHIM "HAI THẾ GIỚI" LÀ KỊCH ĐỌC MỚI!🥰🥰🥰
08/04/2026

HỒNG HẠC XÔM XÔM QUÁ! NGAY SAU PHIM "HAI THẾ GIỚI" LÀ KỊCH ĐỌC MỚI!🥰🥰🥰

PHIM VIỆT NAM ĐẦU TIÊN ĐƯỢC VIỆN LƯU TRỮ ĐIỆN ẢNH PHÁP PHỤC CHẾ & BẢO QUẢN NHƯ TÀI SẢN QUỐC GIA🥰🥰🥰"Hai thế giới" là bộ p...
07/04/2026

PHIM VIỆT NAM ĐẦU TIÊN ĐƯỢC VIỆN LƯU TRỮ ĐIỆN ẢNH PHÁP PHỤC CHẾ & BẢO QUẢN NHƯ TÀI SẢN QUỐC GIA🥰🥰🥰
"Hai thế giới" là bộ phim điện ảnh Việt Nam có âm thanh đầu tiên, sản xuất tại Pháp năm 1953 bởi đạo diễn Phạm Văn Nhận, một người lính thợ Đông Dương đam mê điện ảnh. Phim phản ánh chân thực cuộc sống, tình yêu của người Việt xa xứ và được Viện phim Pháp phục chế, bảo quản, tái ngộ khán giả Việt sau 60 năm.
Tác phẩm thể hiện tâm tư, đời sống của người Việt xa quê, nổi bật với hình ảnh áo dài truyền thống và các cảnh quay đặc sắc tại Pháp, được đánh giá cao về giá trị lịch sử và khảo cứu.

TTCT - A, phim đó có cảnh xe ép rác đẹp lắm! Ông reo lên qua điện thoại khi tôi kể buổi chiếu phim ở Viện phim Pháp rất thành công. Ông là đạo diễn Phạm Văn Nhận.

BÌNH LUẬN TINH VỀ MỘT BỘ PHIM RẤT TÌNH😍😍😍
06/04/2026

BÌNH LUẬN TINH VỀ MỘT BỘ PHIM RẤT TÌNH😍😍😍

Mùa lá rụng trong vườn nhà
Sentimental Value (đạo diễn Joachim Trier)

Phim kể một câu chuyện tưởng như không có gì lớn: một đạo diễn đã qua thời, Gustav Borg, đi hoang đàng mấy mươi năm nay trở về căn nhà cũ của gia đình, nay vắng lặng vì không còn ai ở đó, ông mang theo ý định làm một bộ phim về chính quá khứ của mình. Ông muốn con gái, Nora, một diễn viên sân khấu, vào vai chính trong một bộ phim điện ảnh như một cách hàn gắn. Nhưng cô từ chối. Vai diễn ấy rồi rơi vào tay một diễn viên khác, và từ đó, những khoảng cách trong gia đình không được lấp lại, mà lộ ra, rách toạc ra sâu hơn.

Câu chuyện chỉ xoay quanh vài con người, một căn nhà cũ hơn trăm tuổi, và những ký ức không chịu nằm yên, cựa quậy, vang lên những kêu lắc rắc đau đớn bên trong nội tâm. Càng đi sâu, người xem càng thấy đó không chỉ là chuyện của một gia đình, mà là mẫu câu chuyện quen thuộc: học cách đối diện với một căn nhà xưa từng dung chứa gia đình có những câu chuyện đẹp như thần tiên ở tuổi mười hai tuổi mười ba rồi liền kề sau đó là những đổ vỡ của chính gia đình ấy, lòng người phôi pha theo thời gian, để mặc căn nhà và nỗi buồn ấy rồi tháo chạy, chính những lần đối diện với những uẩn tắc trong lòng, dọn dẹp lại, ta mới có thể bước đi tiếp trong cuộc đời này.

Xem phim ở rạp, bạn nên ngồi gần màn hình một chút, bạn sẽ có cảm giác như bước vào bên trong căn nhà ấy. Một hành lang dài hun hút, sàn gỗ kêu lên những tiếng cót két rất khẽ. Những âm thanh nhỏ đến mức nếu xem trên laptop, có lẽ sẽ trôi đi mất như giọt nước trên lá khoai. Trong không gian tối của rạp, chúng ở lại, nghe tiếng thở của ngôi nhà rất rõ, như nước mưa đầu mùa chạm khẽ vào vùng đất khô cằn.

Tâm hồn của các nhân vật trong phim già lắm. Già như chính căn nhà hơn trăm tuổi mà họ sống trong đó. Có lúc tôi đã nghĩ đạo diễn hẳn phải là một người đã đi qua bảy, tám chục năm đời người, mới có thể nhìn mọi thứ bằng một giọng điệu trầm buồn như vậy. Ngưỡng mộ tài năng ấy, tìm hiểu thêm mới biết Joachim Trier là một đạo diễn mới ngoài 50, thời giờ sống của anh còn nhiều, hứa hẹn sẽ cống hiến cho khán giả thêm nhiều bộ phim hay trong tương lai.

Dàn diễn viên giữ một nhịp kể chuyện rất tốt về tổng thể, bạn sẽ không tìm ra ai rơi ra khỏi câu chuyện. Cũng không ai cố gắng nổi bật, tất cả cùng sống tự nhiên trong cái không khí của phim. Stellan Skarsgård trong vai cha Gustav Borg mang theo cái dáng dấp của một người từng quen với hào quang, nay bắt đầu thầm lặng khi hoàng hôn của cuộc đời sắp điểm. Renate Reinsve vào vai cô con gái Nora, một diễn viên sân khấu, miệng luôn cười tươi nhưng nội tâm cô không hề dễ chạm tới, cô luôn che dấu mọi thứ kể cả vết thương lòng để mọi người thấy rằng mình ổn, để mình không trở thành nỗi lo của bất kỳ ai đó. Giữa hai cha con họ, không có những xung đột lớn, chỉ là những khoảng trống âm ỉ, họ luôn tránh mặt nhau, sợ đứng đối diện, sợ nhìn mặt nhau, bởi họ quá hiểu nhau, nhìn nhau như là soi vào chiếc gương đã bể nát.

Ám ảnh nhất của phim là những cuộc trò chuyện giữa những người đàn ông đã lớn tuổi thất thập lai hi, những con người làm nghệ thuật, rong ruổi ngày đêm ở phim trường, luôn hiện ở bất cứ nơi đâu ngoại trừ ngôi nhà có vợ con đang đứng đợi họ về... vậy mà nay họ đã bị thời gian cho ra rìa, họ lại muốn quay về ngôi nhà đó hơn ai hết. Một trong những cảnh diễn hay của phim là màn đối đầu giữa hai bố già, đạo diễn Gustav và nhà sản xuất lâu năm của ông, Michael, một tài năng của Hollywood nói về việc mình đã qua thời, “không còn thuộc về hiện tại”. Kế đến là cảnh Gustav đến thăm nhà quay phim lão làng Peter, nhìn ông bạn già của mình rệu rã như một thứ đang dần vỡ ra theo năm tháng. Ba con người đứng cạnh nhau, như ba củ gừng, diễn xuất càng già càng cay. Bạn sẽ nhói lòng khi thấy họ thể hiện hai cảnh phim này, nếu bạn đã sống một khoảng thời gian nhất định và nay đã không còn trẻ trung đầy nhựa sống nữa.

Có một điều băn khoăn, ngay từ đầu, phim mở ra bằng một giọng nữ kể chuyện. Trầm, khàn, như đã đi qua nhiều năm tháng. Không phải giọng của một nhân vật cụ thể nào. Nghe xong, người xem có thể nghĩ đó là bà, là mẹ, hay một người họ hàng nào đó của Nora.

Nhưng cũng có thể, đó là giọng của chính căn nhà.

Một căn nhà hơn trăm tuổi, nếu có thể gọi, hẳn sẽ là “bà”. Bà đã chứng kiến đủ những ồn ào, những lặng thinh, những lần người ta đến rồi đi. Bà có thể không thích những buổi tiệc tùng đông người làm bà mệt lã. Nhưng điều bà không chịu nổi hơn, là sự trống vắng khi không còn ai ở lại. Không có ai bên trong bà.

Xem xong phim, khi bước ra khỏi rạp, cảm giác vẫn còn vất vưởng ở lại đâu đó trên chiếc ghế, hay ở những ngôi nhà xưa của giòng tộc, nay đã không còn nữa.

Buồn hơn cả, dù cho ngôi nhà xưa vẫn còn đó, bạn cũng sẽ khó thấy đó là nơi mình thuộc về, bởi những đứt đoạn bạn hạ quyết rời xa như những cuộc tháo chạy.

Khi đã chạy mõi mòn như một chú ngựa hoang, trớ trêu thay, bạn lại cảm thán "Tôi muốn về nhà" như chú ngựa lại nhớ tới chiếc máng cỏ chật chội nhưng ấm áp. Một thứ cảm giác cần thuộc về một nơi nào đó của những kẻ cả đời chỉ thích rời đi và chối từ gắn kết vì khao khát tự do, nếu bạn đang theo đuổi một hình thức sáng tác nghệ thuật nào đó, bạn sẽ dễ thấy mình trong Sentimental Value.

ĐỪNG BỎ LỠ VẺ ĐẸP NHƯ MƠ VÀ... NỖI SỢ CHO TRÁI ĐẤT😢Ghi chú: Vì phim độc đáo và bổ ích, Hồng Hạc Media phải tự làm phụ đề...
27/03/2026

ĐỪNG BỎ LỠ VẺ ĐẸP NHƯ MƠ VÀ... NỖI SỢ CHO TRÁI ĐẤT😢
Ghi chú: Vì phim độc đáo và bổ ích, Hồng Hạc Media phải tự làm phụ đề tiếng Việt. Mọi người đến xem nha.😍😍😍

NƯỚC MẮT CỦA TRÁI ĐẤTTừ khi nghệ thuật không ảnh phát triển, chúng ta có dịp xem rất nhiều ảnh đẹp được chụp trên cao, t...
26/03/2026

NƯỚC MẮT CỦA TRÁI ĐẤT
Từ khi nghệ thuật không ảnh phát triển, chúng ta có dịp xem rất nhiều ảnh đẹp được chụp trên cao, thấy trái đất chúng ta tuyệt mỹ vô vàn…
Với ý tưởng, hỗ trợ của đạo diễn Luc Beson cùng hơn 88.000 đơn vị/cơ quan hợp sức thiện nguyện, trái đất trong HOME đẹp lung linh, huyền ảo. Nhưng là cái đẹp... chết chóc! Đến xem HOME chúng ta sẽ được xem những khung hình, góc máy hiếm hoi nhìn thấy, được thấu hiểu và biết sợ nguy cơ trái đất bị hủy diệt…
Không phải vô cớ nhân Ngày thế giới về môi trường năm 2009, bằng 21 ngôn ngữ khác nhau, HOME được đồng loạt giới thiệu miễn phí ở 134 nước, trên 81 hệ thống truyền hình, màn ảnh công cộng của Paris, New York, London, Moscow, Mêhicô … Riêng Pháp, Home có mặt ở 200 phòng chiếu, và 20.000 bản DVD được gửi đến các trường học.
Hãy cùng đến xem một phim hiếm (Hồng Hạc độc quyền chuyển ngữ), cùng thế giới góp tay cứu trái đất!

TRÊN CAO NHÌN XUỐNG Việt Linh - Sài Gòn Tiếp Thị 3.7.2009        Trong điện ảnh có một kỹ thuật mà các nhà làm phim rất ...
22/03/2026

TRÊN CAO NHÌN XUỐNG
Việt Linh - Sài Gòn Tiếp Thị 3.7.2009
Trong điện ảnh có một kỹ thuật mà các nhà làm phim rất mê, đó là cú máy cao (Plan de plongée/High angle shot) cho hiệu quả mênh mông, kỳ ảo. Mê, nhưng do thực hiện tốn kém, các đạo diễn Việt Nam thường phải nén thèm.

VẺ ĐẸP CHẾT NGƯỜI
Thường, để tấm tắc một cái đẹp bất khả so sánh, ta hay thêm chữ « chết người » sau chữ đẹp. Nhưng xem Home của Luc Besson sản xuất, mãn nhãn bao nhiêu với trái đất diễm lệ được quay từ không trung, ta cũng rùng rợn bao nhiêu trước cái đẹp chết người theo nghĩa đen. Không biết Home có bao nhiêu khán giả trong ngày 5/6, chỉ biết nhân Ngày thế giới về môi trường, bằng 21 ngôn ngữ khác nhau, Home đã được giới thiệu đồng loạt ở 134 nước, trên 81 hệ thống truyền hình, màn ảnh công cộng của Paris, New York, London, Moscow, Mêhicô … Riêng Pháp, Home có mặt ở 200 phòng chiếu, và 20.000 bản DVD được gửi đến các trường học.

Với kinh phí 12 triệu euro, trong đó 10 triệu của tập đoàn Pháp PPR, 1 triệu của TV France 2 và 1 triệu của Fondation Quatar, có thể nói Home là quyển «La terre vue du ciel» được điện ảnh hóa của Yann Arthus-Bertrand - nhiếp ảnh gia chuyên chụp không ảnh. Nhằm cảnh báo nguy cơ hủy diệt môi trường, nguyên tắc xuyên suốt của Home là phi lợi nhuận cho người sản xuất và miễn phí cho người xem. Đạo diễn, các chuyên gia, diễn viên đọc thuyết minh, thái tử Anh phụ trách cổ động phim… đều không lấy thù lao. Tác quyền, lợi nhuận sẽ được trao cho hội môi trường GoodPlanet. Như chữ «Ensemble/Together» cuối phim, mục đích của Home là tối đa hóa người xem, để từ đó kêu gọi sự chung tay cứu ngôi nhà thế giới.
Là phim đấu tranh, với lời bình đôi khi…lố, Home vẫn khiến người xem tê mê thị giác. Quan niệm «cái đẹp tạo ra cảm xúc và làm ta suy nghĩ», Arthus-Bertrand đã chọn cách thông qua cái đẹp – dù ban phát của tạo hóa hay tàn phá của con người - để truyền tải thông điệp «Chúng ta đã quá trễ để bi quan”, và « Nhân loại chỉ có vỏn vẹn 10 năm để đảo ngược xu thế tự hủy diệt ”. Không nêu đích danh thủ phạm, nín thinh trên vấn đề năng lượng nguyên tử, nhưng do mục tiêu vạch mặt, Home gặp ngăn trở của không ít chính phủ trong lúc quay: Dubai, Rwanda, Syrie không cấp visa. Ấn Độ tịch thu 1/2 hình ảnh. Hàn Quốc cấm quay một số nơi. Trung Quốc, Argentina kiểm duyệt nội dung. Một số công ty Mỹ đâm đơn kiện… Nhưng Home đã hoàn tất, như ta thấy.

NGÔI NHÀ THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA
Trong danh sách 55 nước được quay ở cuối phim không có Việt Nam. Do Việt Nam không có cảnh đẹp, không có thảm cảnh, hay do bị ngăn trở? Không biết. Chỉ biết khi lâng lâng ngôi nhà thế giới bao la, tôi cứ bâng khuâng ngôi nhà Việt của mình. Giống như phim - sau những mông lung diệu ảo trên cao đạo diễn đưa người xem vào cận cảnh, để thấy những đám mây bồng lai hóa ra là khói đốt trong một bãi rác khổng lồ, nơi lúc nhúc mưu sinh những phận người hạ đẳng; để thấy thảm hoa trắng lung linh là các tảng băng tan… - tôi cũng nhìn những sân golf mượt rì như lụa, để sực nhớ một trớ trêu đăng trên báo Tuổi Trẻ: rằng 947 hộ dân Mường thuộc các xóm Rổng Cấn, Rổng Vòng, Rổng Tằm không còn đường lên rẫy do phải “nhường” bản cho sân golf. Những cư dân của núi rừng tự do bỗng dưng, hoặc phải đi nhờ xe của sân golf , với điều kiện mỗi nhà chỉ được đi một người, theo những giờ quy định, hoặc phải quanh co ngược núi xa gấp mười lối đi cũ. Nhìn cảnh người phụ nữ gánh chuối lom khom chui rào, đọc câu ghi chú «Nông dân không thể theo giờ hành chính, nên thường xuyên phải đi chui, gánh nông sản chạy bạt mạng khi vắng bóng bảo vệ» của phóng viên Nguyễn Đức Tuấn, mà cay mắt. Lo chốn vui chơi cho phú nhân, người ta quên mất lối sinh nhai của những con người nhỏ bé.

Xem Home, xuýt xoa vẻ đẹp mênh mông lừng lững của các bãi khai thác sa khoáng, tôi bỗng nhớ đâu đó nhà văn Vũ Ngọc Tiến kể rằng: Vào một đêm mưa lũ cách đây 17 năm, từ trên cao, bãi thải của mỏ mangan Tốc Tác- Cao Bằng đã ập xuống, vùi chôn mấy trăm người trong thung lũng… Xem Home, xuýt xoa các con sông bị chất thải nhuộm màu rực rỡ, tôi bỗng hoang mang 17, 27, 37… năm sau, người dân Đông Nam bộ sẽ ra sao khi nước sông Đồng Nai bị nhuộm đỏ? Và khi đó, trong bộ phim trên cao nào đó, hẳn dòng sông tội nghiệp của quê tôi cũng… đẹp chết người!

Home không hù nhân loại khi dẫn ra báo cáo của Tổ chức diễn đàn nhân đạo toàn cầu (GHF), rằng biến đổi khí hậu là nguyên nhân khiến 300.000 người chết mỗi năm và ảnh hưởng 300 triệu người khác. Rằng 4 tỉ người hiện đang tổn thương, 500 triệu người đang trong tình trạng cực nguy hiểm do các thảm họa liên quan thời tiết, môi trường. Báo cáo khẳng định nếu lượng khí thải hiện nay không được sớm kiểm soát, trong 25 năm tới, 310 triệu người sẽ phải hứng chịu những hậu quả tồi tệ về y tế, 20 triệu người sẽ nghèo đói và 75 triệu người mất nơi ở. Đó là sự thật. Ngay xứ ta đã thấy la liệt kẻ thống khổ - những con người không đủ tri thức hiểu biết chuyện cao xa, chỉ ngơ ngác đại ngàn mình sao tự dưng hết cây, con sông mình sao tự nhiên hết cá, dân làng mình sao bỗng dưng lần lượt ra đi vì những căn bệnh lạ…

Các nhà sản xuất Home tuyên bố sẽ làm tiếp Home 2. Và lần này họ kêu gọi dân thế giới hãy quay những gì đẹp nhất, “trái tai g*i mắt” nhất trên đất nước gửi cho đạo diễn. Một ý hay, và tôi tin nếu Việt Nam có một Home riêng, bảo đảm nó cũng sẽ làm người xem say đắm và ghê rợn. Có điều, người Việt Nam chắc chắn không đủ tiền cho những cú máy trên cao như Arthus-Bertrand. Họ chỉ quay được dưới đất - những cận cảnh thê thiết mà trên cao không thể thấy…

THÊM CHÚT TƯ LIỆU VỀ DIỆT CHỦNG HOLOCAUST😭😭
16/03/2026

THÊM CHÚT TƯ LIỆU VỀ DIỆT CHỦNG HOLOCAUST😭😭

Ngày hôm nay 27.1 được Liên Hiệp Quốc lấy làm Ngày Tưởng niệm các nạn nhân của nạn diệt chủng người Do Thái trong Thế chiến II (1939-1945) - còn được gọi là thảm sát Holocaust.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84901051068

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Flamingo Cinema Club posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share