04/02/2026
"Em ước mỗi ngày gia đình có thể ngồi chung mâm cơm với nhau. Em ước nhà em hạnh phúc không cãi vã, và nhà mình giàu hơn."
Đọc mấy dòng chữ này, mình lại nhớ về cái Tết năm ngoái của nhà mình.
Năm đó làm ăn chẳng ra sao, tiền nong cứ thiếu trước hụt sau làm không khí trong nhà lúc nào cũng như có lửa. Bố mẹ đụng tí là gắt gỏng, mâm cơm dọn ra chẳng ai buồn đụng đũa, rồi ai cũng muốn đứng dậy sớm để không phải nhìn mặt nhau.
Lúc ấy mình đã từng nghĩ, giá mà nhà mình giàu hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác, có lẽ nhà sẽ bớt tiếng cãi vã và bữa cơm sẽ bớt nặng nề đi.
Cho đến một đêm mẹ đổ bệnh phải đi cấp cứu. Ngồi ở hành lang bệnh viện, nhìn dáng bố thẫn thờ giữa đêm khuya, mình mới thấy mọi nỗi lo về tiền bạc hay những lần hờn giận trước đó sao mà nhỏ bé quá.
Lúc ấy, chẳng mong gì giàu sang nữa, chỉ khát khao duy nhất là mẹ khỏe lại để cả nhà lại được ngồi quây quần bên mâm cơm, dù chỉ là bát canh rau muống, miễn là đừng vắng một ai.
Càng lớn, mình càng thấy cái sự giàu nhất của một gia đình thực ra nằm ở sức khỏe của bố mẹ. Tiền bạc thì năm nay không kiếm được thì năm sau kiếm, nhưng thời gian và sức khỏe của người già thì chẳng chờ đợi ai.
Mấy dòng chữ ngây ngô trên tấm thiệp kia thực ra chính là nỗi niềm chung của biết bao nhiêu người ngoài kia, những người đã từng đi qua những ngày cơm không lành canh không ngọt.
Chúng ta, ai cũng vậy, cuộc sống ngoài kia có thể vùi dập ta tơi tả, áp lực mưu sinh có thể làm ta kiệt quệ, nhưng mong sao khi bước chân qua cánh cửa nhà, mọi bão giông đều ở lại phía sau.
Chúc cho mâm cơm của chúng ta, dù là ngày thường hay ngày Tết, dù đạm bạc hay tươm tất, thì lúc nào cũng đầy đủ những người thân yêu nhất. Chỉ cần bố mẹ còn khỏe mạnh ngồi đó chờ mình về, thì đó đã là sự giàu có lớn nhất đời người rồi.